Chương 13

Chiếc xe vẫn là chiếc đã đến đón Tề Trạo ban sáng, chỉ là khi Tề Trạo định ngồi vào ghế phụ, Khâu Tập lại thản nhiên kéo cửa ghế sau ra.

Tề Trạo vừa định nói mình ngồi ghế phụ thì Hứa Thần Châu ở ghế lái đã căng thẳng lên tiếng: “Cậu ngồi sau là được rồi.”

Cậu ấy không muốn bị Kỳ Nguy lạnh lùng hỏi mấy câu kiểu như “Cậu lái xe mà để em ấy ngồi ghế phụ à?” đâu.

Tề Trạo khựng lại, liếc cậu ấy một cái, cuối cùng vẫn ngồi vào ghế sau.

Vị trí này… đại diện cho rất nhiều điều.

Sau khi cửa xe được đóng lại, Hứa Thần Châu hỏi: “Về khách sạn à?”

Tề Trạo khẽ “ừ” một tiếng, giọng điệu vẫn như mọi khi: “Làm phiền cậu rồi.”

Hứa Thần Châu muốn nói gì đó nhưng cuối cùng vẫn không mở miệng.

Xe chạy ra khỏi bãi đỗ dưới đất, hòa vào sự huyên náo bên ngoài. Tề Trạo nghiêng đầu nhìn ánh đèn phồn hoa ngoài cửa sổ, bỗng cảm thấy thật vô vị.

Nhưng cậu có thể làm gì chứ?

Tề Trạo khẽ nhắm mắt, trong bóng tối lặng lẽ cong môi.

Trong xe yên tĩnh rất lâu, cuối cùng vẫn là Hứa Thần Châu mở lời trước: “Thật ra chuyến về nước lần này, tôi thấy cậu thay đổi rất nhiều.”

Tề Trạo không mở mắt, như là phản vấn, lại như là thuận theo: “Vậy à?”

Tất nhiên là vậy.

Hứa Thần Châu nghĩ.

Nếu là Tề Trạo của bảy năm trước, cậu sẽ không đồng ý với Kỳ Nguy.

Nếu là Tề Trạo của bảy năm trước, giờ cậu đã túm cổ áo hắn, chất vấn hắn vì sao lại thế rồi.

Nếu là Tề Trạo của bảy năm trước, ngay lúc cậu ấy đón cậu ban ngày, cậu đã bắt đầu kể khổ rồi.

Nói đồ ăn nước ngoài khó nuốt, nói cuộc sống ở ngoài không quen, mắng cái thế giới phân ba sáu chín đẳng theo giới tính thứ hai này, mắng luôn gia đình cùng huyết thống mà tình cảm lại nhạt nhẽo…

Tề Trạo là người dễ tính, nhưng không phải không có lành tính.

Song bây giờ, thậm chí Tề Trạo còn không còn “tính” nữa.

Cậu cảm thấy trong bảy năm này, những góc cạnh của Tề Trạo đã bị mài phẳng.

Người mà năm đó luôn nghĩ nhất định sẽ có kỳ tích giáng xuống, mình sẽ phân hóa thành alpha, còn là alpha đỉnh cấp đã biến mất trong bảy năm tháng trôi qua ấy.

Hứa Thần Châu mím môi, có rất nhiều lời muốn nói nhưng lại không dám nói, cũng không biết phải nói thế nào.

Tề Trạo không nhìn cậu ấy nhưng cũng cảm nhận được sự giằng co của cậu ấy, cậu khẽ thở dài: “Hứa Thần Châu.”

Cậu không gọi là A Chu nữa: “Cậu đừng tự dằn vặt, tôi đã đoán được đại khái rồi.”

Hứa Thần Châu hơi sững lại: “Cái gì?”

“Chuyện nhà họ Tề.”

Tề Trạo chậm rãi nói: “Với bản lĩnh của Kỳ Nguy, chắc chắn anh ấy đã biết từ sớm rồi. Anh ấy không giải quyết, để cậu đến đón tôi, còn để cậu nói cho tôi biết đã xảy ra chuyện gì, rồi để tôi đi tìm Tề Mục nói chuyện… Tuy tôi không biết tại sao anh ấylàm được nhưng anh ấy đúng là rất hiểu tôi, cũng rất hiểu Tề Mục.”

Ngay lúc Hứa Thần Châu gọi điện bảo cậu hỏi có muốn tìm Kỳ Nguy nhờ giúp đỡ hay không, Tề Trạo đã đoán ra.

Tìm Liễu Phong cũng vô dụng, chuyện này chỉ có thể đến tìm Kỳ Nguy.

Chỉ là ban đầu cậu tưởng Kỳ Nguy làm vậy vì chuyện năm đó cậu mắng anh ấy bị thần kinh, không ngờ thứ Kỳ Nguy muốn lại là cậu. Nhưng cũng chính vì vế sau, xét về việc Kỳ Nguy đã biết chuyện từ trước mà không xử lý sớm, cậu đã biết Kỳ Nguy đối với cậu là thế nào. Anh ấy muốn cậu bằng mọi giá. Cậu gần như không có quyền lựa chọn.

Vậy thì, so với việc để mọi thứ trở nên quá khó coi, Tề Trạo vẫn chọn thuận theo mà đồng ý cho rồi.

Hứa Thần Châu im lặng.

Tề Trạo lại thở dài: “Tôi đâu có ngốc.”

Chỉ là rất nhiều chuyện cậu lười để ý mà thôi.

Chuyến này về nước là vì chuyện của em gái, nếu Kỳ Nguy có thể giải quyết một cách nhanh nhất, vậy thì chọn Kỳ Nguy.

Hơn nữa việc đổi thành alpha cũng quá mức hấp dẫn đối với cậu

Đến cửa khách sạn, trước khi xuống xe, Tề Trạo nói với Hứa Thần Châu một câu: “Dù thế nào, tôi cũng phải cảm ơn cậu.”

Cậu còn không quên trấn an cậu ấy: “Không gọi cậu là ‘A Chu’ không phải trách cậu , chỉ là hình như Kỳ Nguy sẽ không vui vì chuyện này.”

Tuy chưa từng yêu đương, nhưng cậu đã học rất nhiều về alpha.

Nghe nói cấp bậc càng cao, alpha càng có tính chiếm hữu mạnh đối với bạn đời, thậm chí có vài người sẽ nảy sinh ham muốn kiểm soát rất bệnh hoạn. Vì không hiểu lắm, Tề Trạo còn đặc biệt đi tìm hiểu thế nào gọi là chiếm hữu, thế nào được gọi là mạnh.

Vì tương lai của Hứa Thần Châu, cậu vẫn nên gọi thẳng tên đầy đủ của cậu ấy thì hơn.

Giống như việc cậu ngồi vào ghế sau vậy.

Nhưng cậu lại thấy Kỳ Nguy cũng khá tốt.

Rõ ràng biết cậu và Hứa Thần Châu thân như vậy, rõ ràng bọn họ còn ký hợp đồng, vậy mà anh ấy vẫn đồng ý để Hứa Thần Châu đưa cậu về, chứ không cắt đứt liên hệ của họ.

Quả thật không giống lắm với “ác ma” trong tin đồn.

Sau khi xuống xe bước vào khách sạn, Tề Trạo hỏi nhân viên lễ tân: “Thợ làm tóc ở đây là beta đúng không?”

Đa số nhân viên trong khách sạn là beta, nhưng thợ làm tóc thì không chắc.

Nhân viên nói: “Chỉ có một người là alpha.”

“Được.”

Tề Trạo nhấn nút thang máy lên tầng bảy, vô thức vuốt vuốt phần tóc mái của mình.

Về sau không cần giấu nữa rồi.

Cậu cúi đầu tháo kính xuống, nhìn cặp kính không độ trong tay, bỗng thấy không quen.

Bình bình lặng lặng sống bảy năm, cậu tưởng đời mình chỉ có thể sống trong mơ hồ ở nước ngoài như vậy, không ngờ không chỉ gặp được bước ngoặt mà còn nắm lấy được bước ngoặt ấy.

Cho nên dù thế nào, cậu cũng nên cảm ơn Hứa Thần Châu.

Tất nhiên, cậu cũng rất biết ơn Kỳ Nguy.

Tề Trạo nắm cặp kính trong tay, bước vào tiệm làm tóc.

Giờ này vài người đã tan ca, khi trông thấy cậu thì đều sững lại.

Tề Trạo chú ý thấy có người mở to mắt nhìn cậu đầy kinh ngạc. Sau khi nói rõ yêu cầu của mình, cậu lại hỏi người thợ làm tóc đang phục vụ mình: “Anh có thể giúp tôi hỏi vị alpha trong tiệm một chút được không, xem thông điệp mà pheromone trên người tôi đang tỏa ra là gì?”

Cậu đoán được Kỳ Nguy đã để lại dấu hiệu trên người cậu, nhưng không biết là loại nào.

Khâu Tập và Hứa Thần Châu đều là người thân cận của hắn, hỏi họ thì không tiện.

Thợ làm tóc đồng ý, đi hỏi một chút rồi quay lại với vẻ đầy hâm mộ: “Là alpha của cậu sợ cậu bị alpha khác bắt nạt nên để lại à? Alpha ở tiệm chúng tôi nói chắc chắn cấp bậc của anh ấy rất mạnh, quan hệ giữa hai người cũng rất tốt.”

Anh ta nói: “Thông điệp pheromone trên người cậu là: ‘Ai dám bắt nạt cậu ấy, cho dù chạy tới chân trời góc bể tôi cũng đuổi gϊếŧ’.”

Tề Trạo: “?”

Đây thật sự là do Kỳ Nguy để lại sao?

Trẻ con thật.

Nhưng mà…

Tề Trạo cong môi, cuối cùng thật lòng bật cười.

Cậu siết nắm tay, cúi đầu khẽ cười: “Hình như vẫn chẳng thay đổi.”

Kỳ Nguy có vẻ vẫn là kẻ thần kinh từng túm lấy cậu mà nói những lời ấu trĩ, ngông cuồng và không thực tế ấy.