Kỳ Nguy dù biết Tề Trạo không sợ đau, nhưng vẫn không nhịn được: “Đau không?”
Tề Trạo khẽ đáp: “Em không sợ đau.”
Cậu biết trong tiết sinh lý của alpha có dạy cách chăm sóc và quan tâm omega, nên anh nhắc nhở Kỳ Nguy: “Em là beta.”
Không phải omega.
Kỳ Nguy nắm chặt cổ tay cậu hơn một chút, khẽ thở dài: “A Trạo, em là người.”
Hắn ngẩng mắt nhìn thẳng Tề Trạo: “Omega là người, beta cũng là người, đã là người thì đều có thể sợ đau, cũng đều xứng đáng được thương xót.”
Tề Trạo không hiểu.
Có thể thì có thể.
Sao Kỳ Nguy lại giận?
Cậu chỉ muốn nói với Kỳ Nguy không cần phải coi cậu như một omega để đối xử, cậu chẳng tinh tế đến thế, cũng chẳng yếu ớt.
Không có ý chê bai nhưng omega sinh ra đã yếu ớt hơn beta, dù có những omega về sau rèn luyện mà trở nên mạnh mẽ hơn thì bản chất cơ thể cũng không thay đổi được. Ví dụ như sợ đau hơn beta, da dễ để lại dấu hơn, dễ bị dị ứng hơn.
Điều đó không phải là chuyện xấu, ngược lại còn là chuyện tốt.
Bởi phần lớn những omega có xuất thân bình thường, nếu không muốn sống dựa vào alpha thì có thể lợi dụng đặc điểm này để làm kiểm định viên. Cấp bậc càng cao, tiền lương nhận được càng nhiều.
Trên thế giới này, tầng lớp công sở thấp kém nhất chính là beta.
Chỉ là...
Tề Trạo thu ánh mắt lại.
Cậu phải thừa nhận, lời của Kỳ Nguy ít nhiều vẫn khiến cậu có một cảm giác khác lạ khó nói rõ.
Tựa như chiếc lông ngỗng khẽ lướt qua mặt hồ, gợn lên những làn sóng mảnh như tơ.
Tề Trạo để mặc Kỳ Nguy đè bông cho mình một lúc, đợi thêm lát nữa, nhưng mãi mà Kỳ Nguy vẫn chưa có ý định buông ra, bèn nói:
“Cậu hai, chắc là được rồi.”
Kỳ Nguy khựng lại.
Hắn bỏ tăm bông xuống, nhìn chằm chằm vào chỗ kim chích, xác nhận không còn rỉ máu, rồi chậm rãi, giọng trầm mà khó đoán hỏi:
“Vừa rồi em gọi anh là gì?”
Tề Trạo: “…”
Lại giận rồi.
Không phải vì cậu nhạy cảm, mà bởi Kỳ Nguy rất dễ đoán.
Không biết có phải vì đang ở vị trí cao nên chẳng cần phải giấu đi cảm xúc của mình nữa hay không mà mọi cảm xúc vui, giận, buồn, vui, hắn đều đặt cả lên mặt.
Có lúc dù đang cười nhưng vẫn ẩn chứa sát ý và nguy hiểm, có khi lời nói nghe nhẹ nhàng nhưng rõ ràng là đang nén giận.
Ví dụ như bây giờ.
Tề Trạo cúi đầu thấp xuống:
“Anh muốn em gọi anh là gì?”
Kỳ Nguy nhướng mày, ánh mắt nửa cười nửa không mang theo chút đùa cợt:
“Anh muốn em gọi gì, em cũng gọi sao?”
Tề Trạo: “…”
Cậu muốn nói là nếu quá đáng quá thì e là không nói ra nổi, nhưng nghĩ lại, giờ Kỳ Nguy là “bên A” của cậu, những gì cậu cần ở hắn lại quá nhiều, mà cái cậu có thể đáp lại thì chẳng đáng là bao. Quá đáng một chút thì thôi, cậu chịu được, gọi thì gọi vậy.
Thế là Tề Trạo gật đầu.
Sau đó cậu trơ mắt nhìn Kỳ Nguy nắm lấy cổ tay cậu, trầm ngâm thật lâu.
Không biết có phải vì Tề Trạo có quá nhiều động tác nhỏ hay không mà lúc suy nghĩ, đầu ngón tay hắn vẫn khẽ cọ vào cổ tay của cậu.
Ngón tay alpha có lớp chai, chẳng biết là loại chai gì, tuy không dày nhưng cũng chẳng mỏng, làm Tề Trạo thấy hơi ngưa ngứa.
Quan trọng là động tác của Kỳ Nguy rất nhẹ, như chiếc đuôi mèo khẽ quét qua, chạm một cái rồi lại rời đi.
Cảm giác đó thật kỳ lạ.
Chưa từng có ai làm vậy với Tề Trạo, mà bản thân cậu cũng chưa bao giờ nghiên cứu.
Nên cậu chẳng biết, thật ra đó là một hành động vừa mang chút thân mật, lại vừa có phần mập mờ ái muội.
Nhưng sau khi nhịn được một lúc lâu, cuối cùng Tề Trạo cũng không chịu nổi, khẽ giật cổ tay mình.
Không giật ra được, nhưng ít nhất cũng khiến Kỳ Nguy dừng lại, hơi khó hiểu nhìn cậu, dường như hoàn toàn không biết mình vừa làm gì.
Tề Trạo: “…”
Cậu phải ngồi đây với Kỳ Nguy bao lâu nữa? Tới khi trời đất hoang tàn chắc?
Nhưng cậu chẳng nói gì, chỉ nhìn hắn.
Kỳ Nguy cụp mi mắt xuống, yên lặng mấy giây rồi nói:
“Gọi là anh hai đi.”
Hắn nói: “Tạm thời cứ gọi anh hai là được.”
Kỳ Nguy hơn Tề Trạo hai tuổi, bảo cậu gọi hắn là “anh”, Tề Trạo vẫn chấp nhận được, chỉ là cậu không hiểu vì sao Kỳ Nguy lại tỏ ra hơi buồn.
“Anh hai.”
Tề Trạo thuận theo ý hắn, gọi một tiếng, rồi hỏi: “Vậy em đi trước nhé?”
Kỳ Nguy khẽ đáp một tiếng nhưng vẫn không buông tay: “Anh đã sắp xếp tài xế cho em… Anh không định để em đi riêng tối nay nên tạm để Hứa Kham Chu làm tài xế cho em, cứ dùng xe của anh, anh sẽ điều xe khác.”
Giọng hắn không giống như đang thương lượng nên Tề Trạo chỉ khẽ “vâng” một tiếng.
Kỳ Nguy lại nghiêng đầu nhìn cậu, Tề Trạo tưởng hắn còn muốn nói thêm, nhưng hắn chẳng mở miệng.
Hai người im lặng một lúc lâu, Tề Trạo chủ động nói: “Vậy anh hai, em đi trước nhé?”
Lúc này Kỳ Nguy mới chịu buông tay: “Ngày mai gặp.”
Hắn khẽ cong môi, đôi mắt đen sâu thẳm ánh lên sắc xuân dịu dàng: “Ngủ sớm chút, chúc ngủ ngon.”
Tề Trạo đứng dậy, dừng lại chốc lát rồi mới nói: “Chúc ngủ ngon.”
Cuối cùng Kỳ Nguy cũng nghe được câu mình muốn nghe, nụ cười càng thêm dịu dàng.
Hắn ra hiệu cho Khâu Tập đưa Tề Trạo xuống, Khâu Tập khẽ cúi người, đưa tay:
“Mời đi lối này.”
Tề Trạo không quay đầu lại, bước vào thang máy, xuống bãi đỗ xe ngầm.
Cậu biết Kỳ Nguy vẫn luôn nhìn theo mình, nhưng không biết Kỳ Nguy đã nâng bàn tay từng nắm lấy cổ tay cậu lên, đặt trước mũi, khẽ hít sâu một hơi.
Pheromone của alpha trở nên mất kiểm soát, mùi rượu mạnh trong không khí trở nên ngọt ngấy và say nồng.
Đôi mắt hắn tối lại, yết hầu lăn nhẹ, đầu lưỡi liếʍ qua lòng bàn tay không cách nào kiềm chế, trông hắn y như kẻ đầy sức xâm lược, nguy hiểm tột cùng.
Quá nhạt.
Beta không có pheromone, hương vị của Tề Trạo dính trên tay hắn chỉ thoáng qua, chẳng đủ để giải cơn khát.
Rất muốn ôm lấy cậu, vùi vào trong lòng cậu, hít thật sâu một hơi.