Chương 11

Khâu Tập cúi đầu, Kỳ Nguy nở nụ cười rạng rỡ với Tề Trạo, vẫn là dáng vẻ hờ hững kia, nhưng rõ ràng đang nhấn mạnh ai đó: “‘Tề Trạo không được nói với Kỳ Nguy những lời như cảm ơn, xin lỗi hay các từ khách sáo khác’.”

Tề Trạo: “…”

Cậu khẽ thở dài, nhưng lại vô cớ cảm thấy bầu không khí nặng nề vừa rồi bớt đi đôi chút:

“Em biết rồi.”

Biết thì biết, điều khoản này vẫn được thêm vào hợp đồng, nhưng Kỳ Nguy còn bổ sung một câu: “Nếu lỡ nói… chắc phải có chút trừng phạt nhỉ?”

Tề Trạo cũng chẳng bận tâm: “Anh muốn thêm gì?”

Kỳ Nguy nghĩ một lát, ngón trỏ khẽ gõ từng nhịp lên mu bàn tay mình: “Nói một lần thì phải đồng ý với anh một yêu cầu.”

Tề Trạo: “?”

Thực ra cậu không hiểu vì sao phải thêm điều này, bởi cậu nghĩ rằng mình đã rất rõ về giao dịch giữa hai người.

Cậu trao bản thân cho Kỳ Nguy, Kỳ Nguy cho cậu địa vị, thân phận mà cậu cần, giúp cậu cứu em họ…

Cậu đã giao chính mình cho Kỳ Nguy rồi, còn điều gì mà không đồng ý nữa chứ?

Kỳ Nguy trông cũng không giống người sẽ bán cậu đi, càng không giống kẻ sẽ sỉ nhục cậu.

Nhưng Kỳ Nguy là “ông chủ”, ông chủ nói sao thì cứ thế.

Sau khi thêm điều khoản mới, bọn họ từ ban công chuyển vào trong phòng.

Tề Trạo nghiêm túc xem xét hợp đồng.

Những điều khoản trong hợp đồng gần như không có bất lợi nào với cậu.

Kỳ Nguy viết rất rõ: chỉ cần Tề Trạo muốn, ngoài việc chấm dứt quan hệ yêu đương giữa hai người, bất cứ thứ gì, kể cả nhà họ Kỳ, hắn đều có thể cho cậu.

Khi Tề Trạo đọc đến đó, cậu âm thầm hít sâu một hơi, trong lòng muốn thay lão gia Kỳ mắng hắn một câu “não úng tình yêu”.

Nhưng nghĩ lại, trước khi phân hóa, địa vị của Kỳ Nguy trong gia tộc đã rất khó xử…

Đối với hắn, nhà họ Kỳ cũng chỉ là công cụ mà thôi.

Đổi góc nhìn, dù Tề Trạo không hiểu vì sao Kỳ Nguy lại thích mình đến vậy, nhưng cậu có thể hiểu được việc Kỳ Nguy sẵn sàng lấy tất cả của mình để đổi lấy thứ hắn muốn.

Chỉ là…

Tề Trạo lướt xuống, đọc từng điều khoản liên quan đến mình và âm thầm nhẩm lại:

[1. Trong thời gian hợp đồng tồn tại, Tề Trạo không được có tiếp xúc cơ thể không cần thiết với bất kỳ ai, bất kể giới tính thứ nhất hay thứ hai;

2. Trong thời gian hợp đồng tồn tại, Tề Trạo không được phản bội về tinh thần hoặc thể xác;

3. Trong thời gian hợp đồng tồn tại, Tề Trạo không được nói bất cứ từ ngữ khách sáo nào như “cảm ơn”, “xin lỗi”.]

Hết rồi.

Tề Trạo hơi sững sờ.

Không có điều khoản “không được từ chối tiếp xúc thân mật”?

Cậu ngẩng đầu nhìn Kỳ Nguy, chỉ thấy hắn vẫn ngồi đối diện, cách chiếc bàn trà nhỏ, thân thể cực kỳ thư thái tựa vào sofa, vừa có vài phần thờ ơ, lại vừa chuyên chú nhìn cậu.

Tề Trạo cúi đầu, tiếp tục nhìn xuống: [Thời hạn hợp đồng: cho đến khi cả hai chấm dứt sinh mệnh]

Trói buộc cả đời sao… Cậu cũng không bận tâm.

Bao năm nay, cậu chưa từng rung động với bất kỳ nam A, nữ B hay O nào.

Đối với Tề Trạo, người cùng mình đi hết đời là ai không quan trọng, quan trọng là hiện tại cậu cần gì.

Tương lai có hối hận hay không, cậu không biết, cậu chỉ biết…

Cuộc sống này… cậu đã chịu đủ rồi.

Gương mặt của ba khi nhấn mạnh vô số lần bộ dạng hèn mọn của beta vẫn còn in đậm, cùng vô số lần bị chế giễu, bị coi thường vì là beta, thậm chí rõ ràng có năng lực nhưng vẫn bị alpha kém hơn mình loại bỏ…

Tề Trạo cầm bút, không chớp mắt mà ký tên lên hợp đồng.

Một hợp đồng ba bản, trong đó một bản sẽ được đặt trong tay luật sư.

Ký xong, Tề Trạo thấy Khâu Tập cầm hợp đồng đi, lại mang tới một ống lấy máu chân không.

Kỳ Nguy không để Tề Trạo đi mà tự mình đứng dậy.

Khâu Tập lập tức mang ghế đặt cạnh Tề Trạo, cũng chính là phía sau Kỳ Nguy.

Kỳ Nguy ngồi xuống, ra hiệu cho Tề Trạo: “Chỉnh sửa thông tin của em cần lấy một ống máu.”

Tề Trạo thật ra không hiểu lắm vì sao, nhưng lười hỏi, chỉ đưa tay ra, kéo tay áo lên.

Lúc này nhiệt độ ở Kinh Đô chênh lệch khá lớn, nên buổi tối Tề Trạo mặc áo dài tay khi ra ngoài.

Kéo tay áo lên, liền để lộ cánh tay thon gọn, cơ bắp mảnh nhưng rắn chắc, cộng thêm làn da trắng, trông đặc biệt đẹp mắt.

Kỳ Nguy rõ ràng khựng lại một chút.

Tề Trạo còn hỏi: “Anh tự lấy cho em à?”

“Đừng lo.”

Kỳ Nguy cầm ống kim tiêm, nhìn chằm chằm vào mảng trắng dưới tay, giọng đã hơi lạc đi một chút không dễ nhận ra.

Khâu Tập nhận ra pheromone của hắn hơi mất khống chế, liền lặng lẽ lùi vài bước.

Nhiều năm nay, Kỳ Nguy luôn dựa vào thuốc ức chế mà vượt qua kỳ mẫn cảm, hết mũi này đến mũi khác.

Cấp bậc của hắn quá cao, có lúc tiêm hơn chục mũi thuốc cũng không đè xuống được, vì thế mỗi kỳ mẫn cảm đều là tra tấn, ngày thường cũng dễ mất kiểm soát.

Những người bên cạnh hắn đã quá quen thuộc.

Lúc mất kiểm soát nhiều nhất, chính là khi nghe tin tức về Tề Trạo, hoặc nhìn thấy ảnh, video của cậu.

Vì thế không ai quanh hắn không biết Tề Trạo là ai.

Bởi họ đều biết một chuyện.

Tâm trạng hôm nay của ông chủ là nắng hay bão, tùy thuộc vào tình hình của Tề Trạo trong bức ảnh hôm nay.

Kỳ Nguy rất thành thạo buộc dây garo, vừa dùng bông cồn lau, vừa chậm rãi nói: “Anh học chuyên ngành y học là ngành phụ hồi đại học, còn học nghiên cứu liên quan.”

Tề Trạo cũng biết chuyện này, trên báo từng nói qua.

Nhưng khi đó Kỳ Nguy đã phân hóa, bên ngoài đồn rằng hắn học y là vì thân phận siêu cấp S của hắn có vấn đề.

Có người nói do cấp bậc quá cao nên ảnh hưởng cuộc sống, cũng có người nói hắn vốn dùng thuốc để biến thành alpha siêu S nên không ổn định…

Tóm lại lời đồn đủ kiểu.

Tề Trạo cũng từng tò mò, nhưng không hỏi Kỳ Nguy lý do.

Kỳ Nguy cầm kim, chậm rãi vòng tay nắm lấy cổ tay Tề Trạo.

Khoảnh khắc chạm vào, tim hắn run lên một cái.

Thật đấy, không hề là tu từ hoa mỹ.

Cảm giác ấy giống như người mà mình mong nhớ ngày đêm suốt bảy năm, thậm chí hơn bảy năm, cuối cùng đã rơi vào tay mình, làm sao có thể không run rẩy.

Hắn điều chỉnh tâm trạng, rồi chuẩn xác đâm kim vào tĩnh mạch.

Tề Trạo không sợ đau, nên nhìn chằm chằm máu mình chảy vào ống, trong đầu vẫn có thể nghĩ máu của alpha và beta đều cùng một màu, tại sao lại có phân chia alpha và beta chứ.

Sau khi rút máu xong, Kỳ Nguy lại dùng bông ép miệng kim cho Tề Trạo.

Tề Trạo động tay, thấy Kỳ Nguy không có ý đưa bông cho mình, liền ngoan ngoãn đặt tay xuống.