Đối diện, Kỳ Nguy chống cằm, vừa chậm rãi ăn vừa nhìn cậu, ánh mắt vẫn đặt trên người cậu, dõi theo từng động tác xúc cơm.
Sau khi rời nước Z, Tề Trạo bắt đầu một mình sinh tồn ở nước A, cũng dần trở nên nhạy cảm với ánh nhìn của người khác, nên cậu rất rõ ràng Kỳ Nguy đang dán chặt ánh mắt lên mình.
Tề Trạo biết alpha có rất nhiều khuyết điểm về tính cách: cố chấp, cảm xúc bất ổn, chiếm hữu và khát khao khống chế cực mạnh, cấp bậc càng cao lại càng nghiêm trọng.
Hơn nữa, alpha cấp bậc càng cao lại càng lạnh lùng.
Bọn họ sinh ra đã giống như nhóm người đứng trên đỉnh tháp kim tự tháp, thờ ơ với những tầng lớp phía dưới.
Những kẻ như vậy, cũng rất khó để đồng cảm với người khác.
Bởi vậy Tề Trạo không thích alpha, nhưng lại đáng buồn là bị dòng chảy thời đại cuốn đi, chỉ mong trở thành alpha.
Không ai không khao khát quyền lực, nhất là khi sinh ra trong tầng lớp thượng lưu.
Ở tầng lớp bình thường, phân chia giới tính thứ hai còn không quá rõ rệt, nhưng ở nơi họ sống, một đứa trẻ beta chính là một tội lỗi.
Tề Trạo bị mắc kẹt trong tội lỗi này bảy năm, giờ đây khi thấy Kỳ Nguy đưa tay ra nói có thể giúp cậu “miễn tội”, còn có thể cứu em họ, cậu thật sự rất khó mà không…
Cho dù giao dịch này là thân thể của cậu, cậu cũng vẫn sẽ động lòng.
Nếu thân thể này có thể đổi lấy cuộc đời mà cậu mong muốn, dường như cũng chẳng có gì không ổn.
Huống hồ Kỳ Nguy cũng đã nói hắn sẽ không ăn chơi trác táng bên ngoài.
Kỳ Nguy lại còn đẹp trai như vậy, cậu cũng chẳng chịu thiệt.
Đừng nghĩ nữa.
Tề Trạo khẽ thở ra trong lòng.
Đã lâu lắm rồi chưa được ăn bữa cơm ngon như thế, trước hết là ăn cho no cái đã.
Hơn nữa, dù sao cũng đã giải quyết xong chuyện của em họ.
Tề Trạo bắt đầu chuyên tâm ăn cơm.
Cách ăn của cậu không thể gọi là tao nhã, nhưng cũng không khó coi, luôn là từng miếng to.
Bạn bè của Tề Trạo thường nói, nhìn cậu ăn cơm rất ngon miệng, lúc nào cũng khiến người ta nhìn mà đói theo.
Kỳ Nguy lại cảm thấy cách ăn của Tề Trạo rất đáng yêu.
Vẫn y như lúc trước, giống một con hamster vậy.
Tiếc là không phải. Nếu phải, hắn đã sớm có thể nhét cậu vào túi, nhốt trong phòng mình.
Nhưng mà bây giờ… cũng đã có thể rồi.
Đợi đến khi Tề Trạo ăn gần xong, tốc độ bắt đầu chậm lại, Kỳ Nguy chậm rãi nói: “Hành lý của em không nhiều đúng không?”
Tề Trạo lập tức hiểu ngay hàm ý: “Hôm nay em dọn sang chỗ anh luôn à?”
“Em còn chuyện gì khác sao?”
“Em nghĩ đợi chỉnh sửa xong thông tin, rồi quay về nhà họ Tề một chuyến để dọn.”
Vừa khéo cũng có vài thứ muốn mang đi cùng.
Hy vọng chưa bị vứt… Tốt nhất là Tề Mục đừng có vứt.
Kỳ Nguy suy nghĩ một chút.
Tề Trạo chờ hắn mở miệng, trong lúc chờ còn uống một ngụm nước ép dưa hấu vừa được mang lên.
Thứ này cũng là món cậu thích, còn xay thêm chút đá bào, ngọt ngào, vị ngon tuyệt vời.
Tề Trạo vừa uống hai ngụm, liền nghe thấy Kỳ Nguy nói:
“Được.”
Hắn chậm rãi gẩy con tôm trong bát: “Anh sẽ sắp xếp tài xế và xe cho em.”
Tuy Tề Trạo là beta, nhưng cậu là người bình thường, biết nhìn sắc mặt người khác.
Cậu hiểu rõ, nếu từ chối nữa, Kỳ Nguy sẽ không vui, vì vậy cậu ngoan ngoãn đáp: “Được, cảm ơn anh.”
Kỳ Nguy hơi khựng lại, khẽ mỉm cười.
Tề Trạo: “…?”
Nụ cười này rõ ràng có vấn đề, nhưng Kỳ Nguy lại không nói gì.
Ăn xong, người đàn ông bên cạnh Kỳ Nguy khi nãy lại quay trở lại.
Anh ta cố nhịn không nhìn Tề Trạo, nhưng… trên người Tề Trạo thực sự bị phủ một tầng hương rượu nồng đậm.
Không phải mùi rượu do uống say, cũng chẳng phải mùi của loại rượu cụ thể nào, mà chính là mùi pheromone của Kỳ Nguy.
Chỉ cần ngửi một cái liền khiến người ta liên tưởng ngay đến thứ rượu mạnh nồng cháy, dường như cả không khí cũng trở nên choáng váng, trong đó còn xen lẫn chút mùi xạ hương, tràn đầy áp lực và tính xâm lược.
Ngay cả người đàn ông kia cũng cảm giác được tuyến thể của mình đang hơi run lên, như muốn tự nhiên phục tùng Kỳ Nguy, không dám liếc nhìn Tề Trạo thêm một lần nào nữa.
Bởi vì…
Đó là dấu ấn “bạn đời” thuộc về kẻ đứng trên đỉnh, được đánh trên người Tề Trạo.
Đối với những người như Khâu Tập, việc họ lựa chọn đi theo Kỳ Nguy, trong thế giới của alpha chẳng khác nào alpha cấp thấp phục tùng sự chi phối của alpha cấp cao, giống như thuở xưa kẻ ở dưới hướng về “vương giả”. Xã hội này chính là như vậy.
Đừng nói là Khâu Tập, cho dù là alpha cấp S, khi đối diện với Tề Trạo toàn thân nhiễm pheromone thuộc về Kỳ Nguy, cũng sẽ vô thức dời mắt đi.
Kỳ Nguy giới thiệu với Tề Trạo: “Khâu Tập, cậu ấy là trợ lý đời sống của anh, sau này cũng sẽ là của em. Cấp bậc của cậu ấy không cao, chỉ là alpha cấp D, có việc gì em cứ sai bảo.”
Tề Trạo khẽ gật đầu với Khâu Tập, Khâu Tập thấp giọng gọi một tiếng: “Ông chủ.”
Anh ta đang gọi Tề Trạo, Tề Trạo khựng lại.
Lại nhìn sang Kỳ Nguy… tám phần là ý của Kỳ Nguy, Tề Trạo cũng không nói gì thêm.
Khâu Tập mang theo hợp đồng tới.
Trước khi anh ta đưa cho Tề Trạo, Kỳ Nguy đã mở miệng trước: “Đây là hợp đồng giao dịch giữa hai chúng ta, em hãy xem kỹ rồi hãy ký… Em nên biết, ký với anh, dù luật pháp quốc gia có cho phép alpha và beta kết hợp hay không, nó vẫn có hiệu lực.”
Bởi vì Kỳ Nguy là alpha siêu cấp S, hắn có quá nhiều đặc quyền.
Tề Trạo khẽ đáp, nhưng khi nhận hợp đồng, Kỳ Nguy như chợt nhớ ra điều gì, khẽ “ồ” một tiếng, nhìn sang Khâu Tập:
“Thêm một điều nữa.”