Chương 11

Đến khi Vân Triều Triều rời khỏi nhà ăn, Hứa Bình vẫn còn ngơ ngác.

Lúc nãy khi Vân Triều Triều ở đây, mọi ngươi còn khắc chế, lúc này cô đã ra ngoài, mọi người bắt đầu bàn tán xôn xao:

“Tôi tưởng đạo quán bây giờ toàn do các cụ bảy tám chục tuổi làm chủ, không ngờ quán chủ lại trẻ thế!”

“Không chỉ trẻ, mà còn xinh nữa nha!”

“Không biết đồ ăn ở đây thế nào, nếu mà ngon thì đúng là vô địch!”

Vân Triều Triều đi ra ngoài đến chỗ giếng nước, cắt dưa hấu bày ra đĩa.

Khi quay lại phòng bếp, đạo trưởng Trường Không đã nấu xong hầu hết món ăn, đạo trưởng đang chỉ đạo bác gái phụ bếp bê thứ ăn vào nhà ăn.

Ban đầu cô tưởng đạo trưởng sẽ nấu toàn món chay, vì nghĩ đạo sĩ thì chắc ăn chay, ai ngờ lại có cả mấy món mặn. Cô không kịp nhìn kỹ chỉ biết là có món tôm hấp muối, và một món chắc là cá chiên giòn vàng ruộm.

Cô tò mò hỏi đạo trưởng Trường Không: “Đạo trưởng, người tu hành cũng ăn thịt à?”

Đạo trưởng Trường Không vừa lau tay vừa đáp:

“Đạo sĩ cũng chia nhiều hệ. Có người ăn chay, có người không.”

“Tôi thì tùy tình huống. Có tiền thì ăn thịt, không có tiền thì ăn chay?”

Vân Triều Triều: “… Khó trách ngày đầu tiên gặp anh tôi đã thấy thân thiết như vậy, vì tôi cũng giống anh, ha ha!”

Đạo trưởng Trường Không mỉm cười, ánh mắt mang theo ý vị thấu hiểu..

Mười người ăn cơm, đạo trưởng Trường Không nấu mười món chính một canh. Vân Triều Triều bê dưa hấu vào thì tiện tay đếm một lượt. Ngoài mấy món mặn nhìn đã thấy hấp dẫn kia còn có hai món mặn vượt trội về số lượng là một món măng khô kho thịt, một món giò heo kho tàu.

Ngoài mấy món này thì những món còn lại toàn là cơm nhà bình thường.

Thực ra, cách đạo trưởng Trường Không nấu ăn cũng chẳng có chi kỹ thuật cao xa gì, nhưng không hiểu sao dù chỉ là mấy món bình dân ấy, qua tay đạo trưởng nấu lên lại thơm ngon đặc biệt.

Lúc trước Vân Triều Triều đã tò mò hỏi, đạo trưởng Trường Không cũng không trả lời chính xác được vì sao, chỉ bảo từ nhỏ hắn đã rất rành việc bếp núc, đồng thời cũng rất thích ăn, nên mấy năm qua cân nặng mới không giảm được.

Vân Triều Triều nhìn kỹ tay nghề của đạo trưởng thì có thể yên tâm hẳn, không sợ Hứa Bình và đồng nghiệp không thích.

Thật tế, nhìn cả bàn ai nấy đều thoả mãn ăn ngon, cô biết mọi chuyện ổn rồi.

Bữa ăn kết thúc, bọn họ vét sạch đồ trên bàn còn định gọi thêm hai món nữa. Nhưng đạo trưởng Trường Không thẳng thừng từ chối: “Lần này thôi, để lần sau.”

Vì đã được dặn trước là đạo trưởng Trường Không nấu gì bọn họ ăn nấy, nên mọi người cũng không cố nài. Họ vui vẻ ra về, còn không quên khen đạo trưởng Trường Không nấu ăn ngon xuất sắc.

Sau khi họ đi hết, bác gái phụ bếp bèn thắc mắc hỏi: “Đạo trưởng, sao lúc nãy không cho họ gọi thêm thức ăn? Trong bếp mình còn thừa vài đĩa chưa xào mà?”

Vân Triều Triều tự cho mình thông minh, nhoẻn miệng giải thích: “Tôi biết mà, đó chính là chiêu marketing kiểu kí©h thí©ɧ thèm ăn. Làm cho khách chưa ăn đã thèm, họ nhớ mãi, biết đâu về sau còn kéo người tới ủng hộ mình! Đạo trưởng, tôi nói đúng không?”

Đạo trưởng Trường Không: “Đúng cái con khỉ, tôi nhức hết tay rồi đây, lười nấu nữa.”

Vân Triều Triều: “…” Xin lỗi, tôi đã đánh giá anh quá cao.