Quyển 4 - Chương 12

Lâm Tử Thịnh nhìn "chú cún bự" đang vồ lấy mình mà bỗng thấy bất lực sâu sắc. Tại sao ở thế giới nào, cuối cùng gã đàn ông này cũng biến thành cái bộ dạng cạn lời thế này cơ chứ?

"Ngôn, chúng ta kết hôn đi, được không?" Nén nhịn mãi, Diêm Dục vẫn không thể kìm lòng mà thốt ra câu này. Nhớ lại dáng vẻ thân mật ban nãy của Ngôn với người khác, Diêm Dục lại thấy lòng mình chua lè.

Còn chuyện người thân mật ấy là mẹ của hắn ư? À, thì có liên quan gì đến hắn đâu, dù sao thì với hắn, đó cũng là "người khác" mà thôi.

Lâm Tử Thịnh không đồng ý, nhưng cũng chẳng từ chối, chỉ mỉm cười nhìn người kia tự tung tự tác. Còn cậu thì…

[Thưa ký chủ, tôi đã sao chép được tài liệu của phòng thí nghiệm đó rồi, trong đó tôi đã phân tích ra không ít vấn đề.] Giọng của 001 rất nghiêm túc, vẻ mặt cũng nghiêm túc nốt, nhưng đặt tất cả những điều đó trên gương mặt mèo lại tạo ra một cảm giác hài hước đến lạ.

[Nhưng để cho an toàn, tôi vẫn gửi một phần dữ liệu cho hệ thống chủ, và hệ thống chủ đã cho tôi một đáp án không thể ngờ tới.]

Lâm Tử Thịnh không ngắt lời 001 mà chăm chú lắng nghe. Cậu có dự cảm, có thể những lời 001 sắp nói đây sẽ ảnh hưởng rất lớn đến cuộc sống sau này của cậu.

[Thứ mà Benson tạo ra không thể tồn tại ở thế giới này. Một khi thành công, nó sẽ giáng một đòn hủy diệt, khiến toàn bộ thế giới sụp đổ.]

001 nói rồi bay đến bên Lâm Tử Thịnh, đặt đôi vuốt nhỏ lên vai cậu, vỗ nhẹ mấy cái ra vẻ "chàng trai, ta rất coi trọng cậu đấy".

[Hơn nữa, khi hệ thống chủ quét toàn bộ thế giới thì Benson đã biến mất khỏi đây rồi. Vì vậy, hệ thống chủ phán đoán, rất có thể Benson là một loại virus.]

"Virus?" Đây là lần đầu tiên Lâm Tử Thịnh nghe đến danh từ này. Cậu nhìn 001 với ánh mắt đầy nghi hoặc, chờ đợi nó giải thích.

[Đúng vậy, nhưng “virus” chỉ là một cách nói trừu tượng. Nói một cách chính xác, những kẻ có thể gây ra sự sụp đổ của thế giới và mang trong mình ác ý đều bị hệ thống chủ định nghĩa là virus.]

001 phổ cập kiến thức cho Lâm Tử Thịnh.

[Ngoài các ký chủ đi đến từng thế giới, virus là sinh vật duy nhất có thể tự do xuyên qua các thế giới.]

Có thể tùy ý xuyên qua các thế giới?

Câu nói này gợi cho Lâm Tử Thịnh một manh mối. Cậu nhớ lại, dường như trong thế giới của mình cũng có một thí nghiệm tương tự, hình như lúc đó được gọi là "Kế hoạch Siêu nhân".