Quyển 4 - Chương 11.2

Hiển nhiên lúc nói đến đề tài này dù là Tiêu Lãng hay là Benson đều vô cùng hưng phấn, giống như mình có thể sáng tạo thế giới.Lâm Tử Thịnh không thèm để ý đến hai người họ, đang nghĩ về cái gọi là mẫu thể, khi nhìn thấy “vật” đó, đồng tử Lâm Tử Thịnh hơi co lại, ánh mắt không thể tin.Đó đâu phải là người, đó là một con quái vật!

Khuôn mặt đó tuy là mặt của Bạch Linh Linh, nhưng trên mặt lại xuất hiện mang cá, trên đầu là một cặp tai mèo, đồng tử màu lam dựng thẳng, nửa người trên không thay đổi, nhưng hai tay thành móng vuốt, giữa các ngón tay có màng kết nối, nửa người dưới không còn là thân thể nhân loại nữa, mà giống như đuôi cá, nhưng vảy không phải là vảy cá mà giống như vảy rắn.

Hiện giờ tuy vẫn nhìn ra dáng vẻ là Bạch Linh Linh, nhưng không thể gọi là con người.

“Thế nào, con trai, mẫu thể đẹp lắm phải không.” Tiêu Lãng đến cạnh Lâm Tử Thịnh, ánh mắt đầy hưng phấn, chỉ cần mẫu thể kết hợp với con trai mình sau đó hút khô tất cả tinh huyết của nó để thai nghén đời sau, chờ lúc thần phá “vỏ” ra, chính là lúc tất cả tham vọng của y có thể thực hiện được: “Đây là vợ mà ba chuẩn bị con con, thích không?”

Lâm Tử Thịnh không mặn không nhạt nhìn thoáng qua, sau đó ánh mắt nhìn về chỗ khác, là đang nói với Tiêu Lãng, cậu không muốn nhìn.

Trong lúc Tiêu Lãng định dạy dỗ Lâm Tử Thịnh một trận, Benson dời sự chú ý của y, đến trước mặt y nói: “Ê, ông bạn già, “hạt giống” này thích hợp không?”

“Rất thích hợp!” Lúc nói về Lâm Tử Thịnh Benson sẽ hưng phấn, lần nào cũng vậy: “Nó đúng là kỳ tích thần tạo ra, gen nhân loại kết hợp cùng gen của dơi hút máu, tạo ra gen quỷ hút máu trong truyền thuyết, còn tuyệt vời hơn quỷ hút máu trong truyền thuyết nữa, tôi dùng máu của nó làm thí nghiệm, dưới ánh sáng tia tử ngoại, tế bào của nó không chết, ngược lại còn hoạt hoá ở các mức độ khác nhau nữa, nó đúng là kỳ tích!”

Được Benson khẳng định, Tiêu Lãng kiêu ngạo nở nụ cười, cuối cùng đứa con trai này của y cũng có được một ít giá trị rồi, nó xuất hiện thật đúng lúc, nếu xuất hiện muộn chút nữa y phải dùng hạt giống dỏm khác thí nghiệm, với lại do nó xuất hiện nên mình mới phát hiện được mẫu thể này, nó đúng là đứa con bảo bối từ nhỏ đã giúp mình làm thí nghiệm!

“Ngôn, đừng sợ, không đau chút nào, như một giấc mơ mà thôi, không có gì so được với giấc mơ tuyệt vời này đâu.” Nhưng kết cuộc giấc mơ này là cái chết.

“Con ngoan, nghe ba nói, kết hợp với mẫu thể thai nghén đời sau, giúp ba thành người mạnh nhất!” Tiêu Lãng cởi bỏ dây trói Lâm Tử Thịnh, y tin thôi miên của mình tuyệt đối có hiệu quả với con trai, cho dù có thả nó nó cũng không chạy trốn được.

Lâm Tử Thịnh “nghe theo” mệnh lệnh của Tiêu Lãng, bước từng bước đến gần Bạch Linh Linh, đến khi cậu bước đủ gần để có thể một đòn giết chết Bạch Linh Linh, thì cửa phòng thí nghiệm bị đạp ra, một người đàn ông đến, ôm Lâm Tử Thịnh vào ngực, khí tức của hắn rất không ổn định, nhưng khi ôm cậu thì đã từ từ bình tĩnh lại.

Không cần hỏi Lâm Tử Thịnh cũng biết người ôm mình là ai, mỉm cười, ôm lại hắn.

Tiêu Lãng thấy cảnh đó, mắt loé lên, hạ lệnh cho Lâm Tử Thịnh: “Con ngoan, giết tên xâm nhập đó đi!”

Gia chủ nhà họ Diêm yêu ám vệ của mình đến nhường nào, ai cũng biết cho nên chỉ cần ám vệ làm theo, Diêm Dục chết là không cần bàn cãi, Tiêu Lãng thật sự nghĩ là Lâm Tử Thịnh chính là bảo bối ông trời ban cho y.

Nhưng ngoài ý muốn của y, sau khi Lâm Tử Thịnh nghe lệnh, không làm gì cả, vẫn nhẹ nhàng ôm lấy Diêm Dục, thậm chí còn vuốt ve lưng hắn, mang ý trấn an.

“Tiêu Bách, tao nói mày giết nó, mày có nghe không!”

“Tôi có nói tôi bị ông khống chế lúc nào không?” Lâm Tử Thịnh nhẹ nhàng nói khiến sắc mặt Tiêu Lãng sắc mặt trắng nhợt, ánh mắt không thể tin, sao có thể…

“Tiêu Lãng, những chuyện này đều là kế hoạch của ông à?” Khi Tiêu Lãng đang nghĩ cách để giải quyết việc này, Nhạc Thanh Thanh đến, khinh bỉ nhìn Tiêu Lãng, còn ghê tởm cực độ.

Giây phút đó, đầu óc Tiêu Lãng trống rỗng.

Cô ấy… mọi việc bị phát hiện rồi à, ngay cả vợ mình cũng phát hiện, y nên làm gì đây?

Vốn nghĩ hết thảy đều tốt, nhưng y phát hiện, mình đã bước lên đường cùng, không những “hạt giống” liên tục kháng lệnh y, ngay cả vợ y cũng phát hiện bí mật của y.

Thật ra, năm đó Tiêu Lãng không thích Nhạc Thanh Thanh, năm đó cũng chỉ vì mượn thế lực nhà họ Nhạc, cũng hy vọng có thể tạo ra đời sau thí nghiệm mạnh nhất, nhưng sau khi chung sống gần ba mươi năm, bắt đầu từ có Nhạc Thanh Thanh cũng được mà không có cũng không sao, đã đến hoạn nạn có nhau.

Nhưng y sắp thành công, thì tất cả đều bị lật đổ.

“Tiêu Lãng, ông hại tôi và con trai chia lìa hai mươi tám năm, giờ ông còn muốn mạng của con tôi, ông chết đi!”

Đoàn một tiếng, súng vang, Tiêu Lãng thấy ngực đau nhói, cúi đầu xuống thấy máu tươi ào ào tràn ra, nhìn người vợ kiên quyết, y không biết cơn đau này là thân thể đau hay là lòng mình đau.

Gần ba mươi năm bên nhau sơm tối nhưng lại thua ở lòng tin, y… không cam lòng…

Ý nghĩ cuối cùng của Tiêu Lãng là, nếu có thể làm lại, y nhất định sẽ không yêu người phụ nữ này, thành công sắp đến tay lại bị huỷ hoại trong giây lát, y không cam lòng!

Sau khi Tiêu Lãng chết, nhà sinh vật học tên Benson lập tức bỏ chạy không còn bóng dáng, tuy rất tiếc khi không thể sáng tạo ra thần, nhưng không có gì quan trọng bằng sinh mạng.

Kẻ cần chết đã chết , sau khi mọi người đi khỏi, Diêm Dục dùng sức ôm chặt Lâm Tử Thịnh vào ngực, thấy em ấy bình an vô sự thật tốt quá: “Ngôn, chúng ta về nhà thôi.”

“Được, chúng ta về nhà!” Mọi việc hết thảy xem như đã giải quyết xong, nên về nhà thôi.

Khi hai người định rời khỏi, Lâm Tử Thịnh cảm thấy dường như có thứ gì đó níu ống quần cậu, cúi đầu xuống, nhìn thấy chính là Bạch Linh Linh đã trở thành quái vật.

“Giết… giết… giết…, xin… xin anh… giết, giết tôi…” Ánh mắt Bạch Linh Linh đầy vẻ van xin, cô biết cô sai rồi, nếu không nhắm vào người này thì hiện giờ cô vẫn còn là tiểu thư nhà họ Bạch, vẫn được người ta xem như con gái yêu, không phải trở thành một con quái vật người không ra người quỷ không ra quỷ trong căn phòng thí nghiệm lạnh như băng này.

“Xin… anh…” Vì nguyên nhân đó, Bạch Linh Linh muốn nói tiếng người rất khó khăn, nói ra những lời đó đã tốn hết sức lực của cô, chỉ có thể dùng ánh mắt cầu xin nhìn Lâm Tử Thịnh, hy vọng cậu ấy có thể lòng tốt đại phát mà kết liễu mình.

【Ác giả ác báo mà, nữ chính ở thế giới này đáng ra không phải chết như vậy, giờ có lẽ đã khôi phục được tự do rồi.】

Lâm Tử Thịnh không muốn giết ả ta, đã không còn sự ủng hộ của nhà họ Bạch, không còn sự giúp đỡ của Diêm Phàm, ả ta đã không còn gì nữa, Lâm Tử Thịnh không lo ả sẽ trả thù, cho nên cậu không muốn giết Bạch Linh Linh, nhưng đối phương rất biết cách tìm đường chết, đột ngột tác thành cho mình.

“Được.” Lâm Tử Thịnh rút phi đao nho nhỏ ra, thương hại nhìn Bạch Linh Linh, cậu không ngờ có ngày mình lại tự tay giết nữ chính.

“Cảm.. . cảm ơn.” Đây là câu nói cuối cùng Bạch Linh Linh lưu lại ở thế giới này.

Sau khi Diêm Dục, Lâm Tử Thịnh và người nhà họ Diêm rời khỏi phòng thí nghiệm trên đảo hoang, hắn cho nổ quả boom, chôn hết tất cả mọi thứ ở đó, nói là kế hoạch tạo thần, nhưng thật ra thứ tạo ra chính là quái vật, thứ đen tối đó không nên tồn tại trên thế giới này, cho nên biến mất càng sớm càng tốt!

“Mẹ, mẹ… muốn về cùng bọn con không?” Việc Nhạc Thanh Thanh gϊếŧ Tiêu Lãng không biết nhà họ Tiêu có biết hay không, nhưng như Tiêu Lãng đã chết rồi, địa vị Nhạc Thanh Thanh ở nhà họ Tiêu sẽ bị ảnh hưởng, như vậy còn không bằng về cùng Lâm Tử Thịnh.

“Không được, mẹ muốn về nhà họ Nhạc, năm đó mẹ bỏ hết mọi việc nhà họ nhạc theo người đàn ông đó, không để ý đến nhà họ Nhạc, bây giờ mẹ nên về chuộc tội.” Nói đến đây, mắt Nhạc Thanh Thanh mang theo nước mắt, ôn nhu nhìn Lâm Tử Thịnh: “Tiểu Bách, mẹ không có gì để tặng con, chỉ có một câu cho con, hy vọng con mãi mãi hạnh phúc, dù là lúc nào, con đều là đứa con mẹ yêu nhất, tuy từ lúc con sinh ra mẹ chưa từng chăm sóc con được một ngày, nhưng mẹ yêu con!”

Lâm Tử Thịnh cảm nhận được lời Nhạc Thanh Thanh nói là thật lòng, ôm lấy người mẹ đã khóc không thành tiếng, nhẹ vỗ lưng bà ấy: “Mẹ, con là con của mẹ, mãi mãi đều là như vậy.”

Phần dịu dàng này đã lâu rồi không được nhận lấy, Lâm Tử Thịnh hơi lưu luyến, cảnh hỗ động này của hai người lại làm Diêm Dục hơi đỏ mắt, nhưng không tách hai người ra, chỉ ở cạnh tự tức giận, hy vọng người mình yêu chú ý đến mình.

Chỉ tiếc, ánh mắt người hắn yêu chỉ nhìn mẹ của cậu ấy, hoàn toàn không thấy sự hiện hữu của hắn, sau khi để Nhạc Thanh Thanh xuống máy bay mới nhìn đến Diêm Dục đang rầu rĩ không vui: “Sao vậy?”

Rốt cuộc người yêu cũng nhìn thấy nhìn, Diêm Dục hưng phấn suýt chút nữa nhảy dựng lên, ôm người vào trong ngực, nói khẽ: “Ngôn, chúng ta bên nhau, cả đời đều ở bên nhau.”