Văn án: Thôi Tú Huyên là một thích khách nhỏ. Vì tiêu diệt tên gian thần số một triều đình là Tông Lăng, Hoàng Thượng đã phái nàng ẩn nấp bên cạnh hắn, muốn nắm giữ trái tim hắn để lấy tin tình báo. S …
Văn án:
Thôi Tú Huyên là một thích khách nhỏ. Vì tiêu diệt tên gian thần số một triều đình là Tông Lăng, Hoàng Thượng đã phái nàng ẩn nấp bên cạnh hắn, muốn nắm giữ trái tim hắn để lấy tin tình báo.
Sau khi nàng gả vào hầu phủ mới phát hiện Tông Lăng trời sinh lạnh lùng kiêu ngạo, hoàn toàn không có hứng thú với sắc đẹp của nữ nhân.
Vì để cùng hắn bồi dưỡng tình cảm, Thôi Tú Huyên chủ động tấn công mạnh mẽ.
Nàng công khai đọc thơ tình tặng hắn trước mặt mọi người, mong cảm hóa được hắn.
Ngày ngày đυ.ng chạm thân mật, dùng mị lực để mê hoặc hắn.
Ngoài ra, nàng còn dùng một số thủ đoạn đặc biệt khác…
Đáng tiếc Tông Lăng vẫn dửng dưng không động lòng, lạnh lùng đẩy nàng ra, ánh mắt tràn ngập chán ghét.
Chỉ có một điều kỳ lạ là ban ngày tai hắn đột nhiên ửng đỏ, đêm đến lại có cảm giác áp bức khiến nàng khó thở, cùng với buổi sáng khi nàng tỉnh dậy lại cảm thấy trên môi ướŧ áŧ đỏ hồng…
*
Tông Lăng không thích vị tiểu thư họ Liễu được hứa hôn từ khi còn nhỏ.
Ở trong mắt hắn, nữ nhân này cử chỉ tùy tiện, không biết xấu hổ.
Cả ngày nói những lời sến sẩm, thậm chí còn nhân cơ hội ôm ấp hắn kéo cũng không rời.
Nàng cất giữ những món đồ hắn đã vứt đi như ly trà, dây buộc tóc, áo ngủ… Khi bị hắn mặt lạnh chất vấn, nàng chỉ biết đáng thương nói:
“Phu quân, thϊếp chỉ là quá yêu chàng.”
Nông cạn, sáo rỗng, Tông Lăng vô cùng phiền chán.
Thế nhưng hắn dần dần phát hiện, chính mình cũng chỉ là một người bình thường.
*
Bởi vì thân phận đặc biệt, bên cạnh Tông Lăng luôn có nhiều thích khách và gián điệp ẩn nấp.
Ngày đó hắn xuất chinh, thê tử của hắn cũng vì điều này mà gặp nguy hiểm.
Tông Lăng lập tức đưa nàng đến bên mình, điều động không ít ám vệ bảo vệ nàng chu toàn.
Không lâu sau đó, một ngày nọ hắn nghe thấy Liễu thị đang thì thầm với ai đó bên ngoài lều trại:
“Ta sao có thể yêu hắn được? Người này cứng nhắc không thú vị, nếu không phải vì hoàn thành nhiệm vụ, ta mới lười dây dưa với hắn.”
*
Ba năm sau, gian thần Tông Lăng đăng cơ xưng đế.
Tại yến tiệc phủ huyện lệnh, Thôi Tú Huyên không dám ngẩng đầu nhìn thẳng vào mắt tân đế.
Nàng xoay người muốn bỏ chạy, cánh cửa phía trước đột nhiên đóng sầm, tiếng bước chân nam nhân vang lên sau lưng, giọng nói trầm lạnh vang lên:
“Nương tử, nàng định trốn đi đâu?”