Giữa đường có hai chiếc xe va vào nhau, lập tức khiến giao thông bị kẹt lại, người phía sau bắt đầu lẩm bẩm than phiền, rất nhanh đã có cảnh sát giao thông tới nơi.
Cảnh sát lần lượt gõ cửa kính, yêu cầu hai tài xế xuống xe.
Ánh mắt Kỷ Tranh dõi theo người tài xế bước xuống từ chiếc xe màu đen, thấy anh ta mở cửa sau, giơ ô lên che đỉnh xe.
Trong xe có một người đàn ông đưa chân bước ra trước, sau đó đưa tay cầm lấy cán ô bằng gỗ rồi cả người từ trong xe bước ra.
Áo sơmi đen, dáng cao thẳng tắp, ngoài tay áo còn khoác thêm áo khoác dài.
Trẻ tuổi, quý phái.
Khoảnh khắc nhìn rõ mặt anh, toàn thân Kỷ Tranh cứng đờ, tờ khăn giấy trong tay bị cô vo chặt lại.
Xung quanh hỗn loạn, người đàn ông trung niên tranh cãi với cảnh sát, tài xế xe tải ló đầu qua cửa sổ mắng chủ xe một trận om sòm.
Thế nhưng tai cô chỉ ong ong, tựa như mọi âm thanh ồn ã đều tan biến trong thoáng chốc. Giữa màn mưa bụi, Kỷ Tranh sững sờ nhìn người đàn ông trẻ tuổi đang cầm chiếc ô đen.
Dáng người cao gầy, quần áo được cắt may vừa vặn, sườn mặt sắc nét ẩn hiện sau làn mưa lờ mờ, đường nét gương mặt rõ ràng, lạnh nhạt mà thanh thoát.
Đó là gương mặt thường xuyên xuất hiện trên các chuyên mục kinh tế và báo chí, là nhân vật truyền kỳ trong giới internet, ngôi sao mới của giới công nghệ, người trẻ tuổi lọt vào danh sách những người giàu nhất.
Ngay khi anh xuất hiện, thái độ của cảnh sát cũng trở nên cung kính hơn vài phần, nhanh chóng dẹp đường cho xe anh đi tiếp.
Vẻ mặt người đàn ông vẫn bình thản bước ra từ giữa đám đông ồn ào, sải bước rất vững vàng, dường như người bị va chạm không phải anh, mà bên ngoài cũng chẳng có cơn mưa nào.
Anh chỉ hờ hững ngẩng đầu liếc nhìn, bước tới nơi cách cô vài bước, đúng là đoạn đường buộc phải đi qua nếu muốn đến khách sạn Lệ Giang.
Kỷ Tranh nghe rõ tiếng tim mình vọng lại trống rỗng trong l*иg ngực.
Ánh mắt Chu Tư Duy lướt ngang qua người cô, gương mặt không mang chút biểu cảm nào, như thể đang nhìn một người xa lạ hoàn toàn không liên quan.
Ngón trỏ của Kỷ Tranh khẽ cuộn lại, bàn tay giật nhẹ.
Ngay khoảnh khắc tiếp theo, Chu Tư Duy thu ánh mắt về rồi đi ngang qua cô bước tiếp về phía trước.
Mưa vẫn rơi nặng hạt, anh đi, cô đứng, ranh giới giữa hai người rạch rõ như dao cắt. Sáu năm thời gian như một thanh kiếm bén vẽ nên ranh giới giữa sông Sở và nước Hán.
Anh không liếc nhìn cô thêm lần nào nữa.
...