Chương 9: Chúng ta làm bạn nhé

Đây là lần đầu tiên trong đời Dụ Trầm bị người ta nói mập. Mẹ bé bảo: “Đây không phải mập, đây là đáng yêu.”

Tuy rất muốn phản bác nhưng Dụ Trầm biết mình đang phiền người khác nên vẫn ngoan ngoãn im lặng.

Hai phút sau, bé chắp tay sau lưng, ngồi xuống chiếc bàn đá nhỏ cạnh gốc cây, chăm chú nhìn lên trên.

Bên dưới hoàn toàn im ắng, Hạ Trăn thấy rất lạ. Cậu liếc Dụ Trầm, rồi nhướn mày: “Sao cậu cứ nhìn tôi mãi thế?”

Dụ Trầm chu môi: “Em nhìn mặt trời, có nhìn anh đâu.”

Câu nói này khiến Hạ Trăn nghẹn họng, sau đó một vệt hồng nhạt dần hiện lên bên má.

Cậu nhanh chóng điều chỉnh lại biểu cảm, tiếp tục tỏ ra lạnh lùng, mím chặt môi không nói lời nào, lật sách điên cuồng như đang đánh nhau với nó vậy.

Dụ Trầm ngơ ngác nhìn Hạ Trăn đột nhiên nổi cáu, bé chống cằm, chau mày.

Bé để ý thấy trong túi áo của Hạ Trăn có giấu một viên kẹo được gói rất đẹp.

Sau khi "đánh nhau" với quyển sách xong, Hạ Trăn cúi đầu trừng mắt nhìn Dụ Trầm, rồi gập mạnh sách lại, nghiêm mặt ra dáng ông cụ non, nhảy từ chiếc thang bên cạnh cây xuống.

Khi đi ngang qua Dụ Trầm, cậu cố tình hừ lạnh một tiếng, kiêu ngạo ngẩng cao đầu, không thèm liếc Dụ Trầm lấy một cái.

Đột nhiên.

Dụ Trầm gọi: “Hoàng tử nhỏ, em nói chuyện được chưa ạ?”

Đôi mắt to của Dụ Trầm sáng ngời, long lanh. Bé co ro trên chiếc ghế nhỏ như một chú chim sẻ đang chờ mẹ cho ăn, ngáp một cái giữa ánh nắng ấm áp.

Hạ Trăn khựng bước, đang định sửa lại cách gọi của Dụ Trầm thì bất ngờ nhìn thấy cậu bé cao to vạm vỡ ở ngoài cổng.

Cậu ta vốn định đến gây sự với Dụ Trầm, nhưng thấy Hạ Trăn thì co giò chạy biến như chuột thấy mèo.

Hạ Trăn nhìn về phía đó với ánh mắt chế giễu, đáy mắt phủ một tầng u ám.

Dụ Trầm ngơ ngác quay đầu lại: “Anh đang nhìn gì thế?”

Hạ Trăn ôm sách, lạnh lùng đáp: “Cái thằng ở tầng của cậu.”

Dụ Trầm hoàn toàn không hiểu, mở to mắt nhìn một lúc lâu: “Em có thấy cậu ấy đâu.”

Hạ Trăn như đã quen với chuyện này, cứng nhắc nói: “Đi rồi. Bọn họ thấy tôi là trốn ngay.”

Nói xong, cậu cụp đôi mắt nâu xuống, hàng mi dài khẽ run, khóe miệng mím chặt.

Dụ Trầm nhận ra Hạ Trăn đang không vui, nghĩ tới nghĩ lui, bé rút tay ra khỏi ống tay áo rồi chạy đến trước mặt Hạ Trăn: “Anh ơi, có phải anh... muốn có bạn không ạ?”

Ánh mắt Hạ Trăn tràn ngập cảm xúc, nhưng khi thấy gương mặt bầu bĩnh của Dụ Trầm tiến lại gần, cậu liền lùi lại hai bước, nhướn mày lạnh lùng: “Tôi đây không thèm!”

Dụ Trầm bị tính khí thất thường của Hạ Trăn dọa cho giật mình, run rẩy lùi lại như một chú chim cánh cụt nhỏ.

Biểu cảm của Hạ Trăn sững lại, cậu lập tức quay mặt đi, gương mặt non nớt có chút bướng bỉnh.

Quả nhiên, ai thấy cậu cũng có biểu cảm này.

Những đứa trẻ ở trường mẫu giáo, những đứa con của đám họ hàng kia cũng như vậy.

Chẳng đợi Dụ Trầm mở miệng, cậu căng gương mặt nhỏ chuẩn bị rời đi.

“Chúng ta kết bạn nhé!” Dụ Trầm hét lớn sợ cậu nghe không rõ.

Hạ Trăn như vừa nghe thấy chuyện khó tin, thẳng lưng rồi chậm rãi quay đầu lại: “Tôi mới không thèm làm bạn với cậu.”

Dụ Trầm thở dài, bóng hình bé nhỏ mang một nỗi buồn phức tạp.

Nhân vật phản diện nhí này khó đối phó thật đấy.

Nhóc con nhìn chằm chằm viên sô cô la xinh đẹp trong túi áo Hạ Trăn, đột nhiên nảy ra một kế.

“Anh làm bạn với em, em sẽ biểu diễn ảo thuật cho anh xem!”

Hạ Trăn rõ ràng không tin, gương mặt trẻ con đầy vẻ nghi ngờ: “Ảo thuật gì?”

Dụ Trầm: “Người khác không biết làm đâu, chỉ mình em biết thôi!”

“Thật đó! Không lừa anh đâu!”

Hạ Trăn bỗng dưng dao động.