Hôm nay Hạ Trăn mặc một bộ đồ cưỡi ngựa màu trắng, chẳng biết đã trèo lên bằng cách nào, đang dựa người vào một nhánh cây to để đọc sách.
Dụ Trầm mím chặt môi, mắt lén liếc nhìn ổ khóa cửa, trong lòng nảy ra một ý.
Mười phút sau, cánh cửa phòng mở ra.
Dụ Trầm đứng trên chiếc ghế đẩu nhỏ, mím môi cười. Hai lúm đồng tiền trênhiện lên vẻ tự hào.
Một cục bột nhỏ đang “lóc cóc” bước đi trong hành lang vắng lặng, Dụ Trầm rất vội, chỉ sợ lát nữa Hạ Trăn sẽ không còn ở trên cây.
Bỗng nhiên.
Từ căn phòng cách Dụ Trầm năm sáu mét, một cậu bé đeo cặp sách đột nhiên lao ra.
“Mày là con nhà ai thế?”
Cậu bé này cao to, vạm vỡ, tay phải cầm một cái đùi gà, cao hơn Dụ Trầm cả một cái đầu.
Dụ Trầm vội vàng dừng lại, chắp tay ra sau, rụt rè nhìn cậu bé: “Xin zào, tớ tên là Dụ Trầm.”
Cậu bé quét mắt nhìn Dụ Trầm từ đầu đến chân, một lúc sau ánh mắt dừng lại trên đôi giày vải đã sờn rách của bé.
Cậu ta chép miệng: “Quần áo của mày xấu quá.”
“Không xấu tí nào.” Dụ Trầm chu môi phản bác. Áo bông hoa nhí của bé là do mẹ tự tay khâu từng đường kim mũi chỉ, ấm cực kỳ. Tuy bé là người xuyên sách nhưng mẹ đã vất vả nuôi bé từ một đứa trẻ sơ sinh, là người mẹ mà bé yêu thương nhất. Bé không cho phép ai nói chiếc áo bông mẹ làm không đẹp.
“Của cậu mới xấu.”
Dụ Trầm trừng mắt nhìn cậu ta, đôi mắt long lanh tức thì tràn đầy ấm ức.
Sợ Hạ Trăn đi mất, bé không muốn tranh cãi với cậu bé kia nữa, sửa lại chiếc khăn quàng cổ hoa nhí, cẩn thận bước từng bước một xuống cầu thang.
Cậu ta nhìn chằm chằm bóng lưng Dụ Trầm, mặt đầy vẻ khinh thường. Nghe thấy tiếng cằn nhằn của ba mẹ trong phòng, cậu ta ném cái đùi gà đi, cũng theo Dụ Trầm xuống lầu.
...
Mặc dù có chậm trễ một lúc nhưng Hạ Trăn vẫn chưa đi.
Hôm qua Dụ Trầm và Hạ Trăn gặp nhau, nhưng khoảng cách quá xa, gần thế này vẫn là lần đầu tiên.
Bộ đồ cưỡi ngựa trẻ em màu trắng mặc trên người Hạ Trăn rất hợp, cậu đi đôi bốt đen cao cổ, chân vắt vẻo đung đưa, gương mặt non nớt chăm chú trông rất thư thái.
Ánh nắng rọi lên gò má nghiêng của Hạ Trăn, đường nét tuy không sâu như người lớn nhưng ngũ quan lại vô cùng tinh xảo. Nhìn cậu cao quý, xinh đẹp y hệt như hoàng tử trong truyện cổ tích.
Dụ Trầm đứng ngay ngắn, hai tay sửa lại chiếc khăn quàng cổ nhỏ.
Thế rồi một giọng nói sữa non nớt vang lên giữa khoảng sân trống trải: “Hoàng tử nhỏ, sao anh lại ở đây ạ?”
Lần trước Hạ Trăn không cho bé gọi là anh, vậy thì bé gọi là tiểu hoàng tử chắc không sai đâu nhỉ.
Nghe thấy động tĩnh dưới gốc cây, Hạ Trăn nhíu mày, lập tức cúi xuống nhìn.
Quả nhiên, là cậu bé trắng trẻo mũm mĩm hôm qua.
Ngoại trừ cậu nhóc mũm mĩm này, tất cả những đứa trẻ khác trong dinh thự chưa bao giờ nói chuyện với cậu, thấy cậu là lẩn đi thật xa.
“Cách xưng hô kỳ quặc.” Hạ Trăn làm ra vẻ mặt lạnh lùng, nhưng trong đáy mắt có vài phần bối rối.
Một cơn gió lạnh khẽ thổi qua.
Dụ Trầm rụt tay vào trong ống tay áo, chắp lại với nhau rồi ngẩng đầu lên hỏi: “Vậy anh bao nhiêu tuổi ạ?”
Hạ Trăn khẽ nhíu mày: “Mắc mớ gì tới cậu!”
Dụ Trầm không nói gì nữa, lén quan sát Hạ Trăn một lúc lâu rồi tự giới thiệu: “Xin zào, em tên là Trầm Trầm, bốn tuổi rồi ạ.”
Vì bị sún răng nên Dụ Trầm nói không được rõ, hai chữ “Trầm Trầm” phát âm cứ líu nhíu.
Hạ Trăn tiếp tục đọc sách không thèm ngẩng đầu lên: “Cậu làm phiền tôi rồi đấy, nhóc mập.”