Chương 5: Tôi không có em trai

Vì Dụ Trầm cười quá vui vẻ nên hai cái răng cửa sún ở chính giữa lẳng lặng lộ ra. Thoạt nhìn, giữa hàng răng trên đều tăm tắp bỗng xuất hiện một cái lỗ đen thật to.

Hạ Trăn nhíu mày, tò mò nhìn chằm chằm cậu bé sún răng đột nhiên xuất hiện bên cửa sổ.

Hạ Trăn nghiêm mặt: “Nó là ai?”

Người lớn có mặt bỗng dưng im lặng, mọi người đồng loạt nhìn về phía Lý Hoán.

Kể từ khi ba của Hạ Trăn rời đi, nhà họ Hạ tuy thiếu một người chủ sự, nhưng trên dưới cả nhà không một ai dám làm trái lời cậu chủ nhỏ. Hơn nữa, trên cậu còn có ông Hạ và ông ngoại là ông cụ Triệu chống lưng nên Hạ Trăn có tiếng nói tuyệt đối trong nhà.

Mặc dù nhà họ Hạ luôn đối xử tốt với người làm, thậm chí còn đặc biệt xây cả một khu nhà cho họ trong dinh thự Bạch Tường, nhưng nếu Hạ Trăn mở miệng nói không thích ai thì khả năng người đó được ở lại gần như bằng không.

Dĩ nhiên, Hạ Trăn trước nay chưa từng quan tâm đến người khác, càng không nói đến chuyện thích hay ghét một ai.

Lý Hoán vội vàng giải thích: “Cậu bé này là con trai của Dụ Hữu Sơn, hôm nay vừa mới được đưa tới. Dụ Hữu Sơn là công nhân ủ rượu ở xưởng rượu phía sau.”

Hạ Trăn rõ ràng không có hứng thú Dụ Hữu Sơn là ai. Mùa đông phương Bắc rất lạnh, vì ghét đi nhà trẻ nên cậu nổi giận chạy ra ngoài trong lúc còn đang cảm, lúc này toàn thân đều run rẩy.

Lý Hoán sợ bệnh tình của Hạ Trăn trở nặng nên hơi cúi đầu nói: “Thiếu gia, thời tiết lạnh quá rồi, cậu về với tôi được không?”

Nghe nói Lý Hoán đã chăm sóc Hạ Trăn được hai năm, Hạ Trăn thỉnh thoảng vẫn nghe lời ông.

Nhà họ Hạ có hai vị quản gia thay phiên nhau chăm sóc Hạ Trăn. Hôm nay đến lượt Lý Hoán làm việc, nếu không xảy ra chuyện của Dụ Trầm, lẽ ra ông đang ở bên cạnh chăm sóc Hạ Trăn.

Dụ Trầm không biết đã xảy ra chuyện gì, sau khi thu lại nụ cười thân thiện, bé khá lo lắng nhìn Lý Hoán và Hạ Trăn.

Cái đầu nhỏ rối rắm một hồi, bé chau mày, nghiêm túc cất giọng sữa: “Anh ơi, lạnh lắm, anh sẽ bị bệnh đó. Anh có muốn vào nhà chơi không ạ?”

Nói rồi, bé giơ cánh tay mũm mĩm lên làm một tư thế chào đón.

Hạ Trăn gần như quên mất sự tồn tại của Dụ Trầm, nghe thấy câu này, cậu ngẩng đầu lên với vẻ khó tin. Khi bóng hình nhỏ nhắn tròn vo ấy một lần nữa xuất hiện trong tầm mắt, biểu cảm của cậu thay đổi, vẻ chống đối trên người cũng vơi đi một chút.

Trong mắt cậu, cậu bé sún răng này chắc chỉ mới hai ba tuổi, tuy nhỏ nhưng trông chắc nịch là một cậu nhóc mập mạp.

Sự ngạc nhiên của Hạ Trăn chỉ thoáng qua trong giây lát, sau đó cậu liền khôi phục lại vẻ lạnh lùng thường thấy, hung dữ nói: “Tôi không có em trai!”

Nói xong, cậu gạt đám người đang vây quanh mình ra, chỉ để lại một bóng lưng lạnh lùng.

Lý Hoán lo lắng nhìn theo Hạ Trăn, trước khi đi nhanh chóng dặn dò Dụ Trầm: “Trầm Trầm, đừng bám vào cửa sổ nữa, nguy hiểm lắm!”

Tuy cửa sổ đã khóa và có lắp song chắn nhưng ông vẫn chạy nhanh lên lầu để trực tiếp dặn dò Dụ Trầm.

Dụ Trầm hơi áy náy vì đã làm chú lo lắng, bé ngẩng gương mặt nhỏ lên: “Dạ vâng ạ.” Sau đó lại ngồi xuống ghế sofa, ôm gói bánh quy nhỏ bắt đầu vật lộn với lớp giấy gói.

Lý Hoán xoa mái tóc mềm mại của Dụ Trầm, dặn bé phải ngoan rồi vội vàng xuống lầu đuổi theo Hạ Trăn.

Hai má Dụ Trầm phồng lên vì ngậm bánh quy.

Bé thầm nghĩ, nhân vật phản diện nhí này hung dữ thật đó!

...

Lúc Lý Hoán quay lại đã là một tiếng sau.

Ông thấy Dụ Trầm loay hoay cả buổi mới ăn được một cái bánh quy, lập tức cảm thấy hối hận.

“Lỗi của chú, quên mất răng con bị hỏng. Đói bụng rồi phải không, chúng ta ra nhà ăn dùng bữa trưa nhé?”

Hạ Trăn vẫn còn đang hờn dỗi, tự nhốt mình trong phòng ngủ rộng lớn không muốn gặp một ai.

Lý Hoán quen rồi, Hạ Trăn đến trường mẫu giáo vốn đã ít ỏi, cứ mỗi lần đi học về là nổi cáu. Cộng thêm tối qua nhà họ Hạ có buổi họp mặt gia đình, thấy con cái nhà họ hàng đều có ba mẹ đi cùng, về nhà Hạ Trăn không nói một lời, suốt đêm cuộn tròn trong góc phòng không ngủ.

Bên Dụ Trầm cũng là chuyện quan trọng, Lý Hoán đành tạm thời đổi ca mới có thể quay về với Dụ Trầm.