Dụ Trầm ngoan ngoãn gật đầu: “Dạ~.”
Lý Hoán xoa đầu bé, vội vã gom một ít kẹo và bánh quy đưa cho Dụ Trầm rồi nhanh chóng rời đi.
Bánh quy có sức hấp dẫn rất lớn đối với Dụ Trầm nhưng mùi vị của bánh quy trong ký ức bé hình như không còn rõ nữa.
Từ trong ống tay áo dày cộm, cánh tay trắng nõn như ngó sen chìa ra. Bé mân mê túi bánh quy một lúc, đột nhiên bị tiếng cãi vã ồn ào ngoài sân thu hút.
Nghĩ đến việc Lý Hoán vừa mới đi ra ngoài, Dụ Trầm rất lo lắng. Bé quyết định dứt khoát tạm thời bỏ gói bánh quy nhỏ xuống, hai tay chống lên ghế sofa cố gắng đứng dậy. Lúc đứng lên, bé hơi loạng choạng, mông nhỏ tròn trịa cũng run run. Mãi đến khi bé vụng về kê được đầu nhỏ lên bệ cửa sổ, vừa hay nhìn thấy một cảnh tượng.
Ngoài sân, một cậu bé xinh xắn khoảng bốn năm tuổi đang bị hơn chục người lớn mặc vest đen vây quanh. Ai nấy đều có vẻ mặt căng thẳng, cử chỉ mang theo sự sợ hãi, chần chừ không dám tiến lên nhưng cũng không dám để cậu bé đi.
Lý Hoán đứng ở vòng ngoài, đang nhẹ nhàng dỗ dành.
Dưới ánh nắng chói chang, làn da cậu bé kia trắng bệch không còn một giọt máu, đôi mắt màu nâu mang vẻ u ám và lạnh lùng không tương xứng với tuổi.
“Thiếu gia, cậu đang bị bệnh, mau về với chúng tôi đi.”
“Tôi không đi!” Cậu bé được gọi là thiếu gia thờ ơ đáp, trong khoảnh khắc, ánh mắt cậu trở nên hung dữ, thân hình mỏng manh không ngừng lùi lại, cảnh giác nhìn mọi người.
Dụ Trầm bên cửa sổ cũng nhíu mày lo lắng, bé chống đôi má phúng phính, phát hiện cậu bé kia ăn mặc rất đẹp.
Đôi giày da màu đen không một hạt bụi, bóng loáng dưới ánh nắng. Chiếc áo khoác màu xanh đậm là kiểu mà Dụ Trầm chưa từng thấy bao giờ, chiếc áo len cổ cao màu trắng bên trong trông mềm mại vô cùng, bé rất muốn đưa tay sờ thử. Vắt óc suy nghĩ, bé mới nhớ ra hình như hoàng tử trong truyện cổ tích cũng từng mặc như vậy.
“Thiếu gia Hạ! Xin cậu hãy về với chúng tôi!”
Những người lớn vây quanh cậu bé cúi gập người khẩn cầu.
Thiếu gia trước mặt là tròng mắt của cả nhà họ Hạ, lỡ có va chạm sứt mẻ gì, bọn họ thật sự không gánh nổi.
Nghe thấy câu này, đôi mắt tròn xoe sáng ngời của Dụ Trầm đảo một vòng.
Cậu bé trước mặt hẳn là nhân vật phản diện nhí Hạ Trăn trong cốt truyện.
Trong truyện, nhà họ Hạ là một gia tộc danh giá có tiếng ở địa phương, sản nghiệp kinh doanh trải rộng khắp nước ngoài là một gia tộc tài phiệt đúng nghĩa. Thế nhưng Hạ Trăn, với tư cách là người thừa kế của nhà họ Hạ lại có cùng cảnh ngộ với Dụ Trầm.
Mẹ của Hạ Trăn mất khi cậu mới ba tuổi. Cha của Hạ Trăn là một người lụy tình có tiếng, vì theo đuổi mối tình đầu ánh trăng sáng mà không tiếc chống lại ông cụ nhà họ Hạ, từ bỏ sản nghiệp gia đình để theo người thương ra nước ngoài. Cứ như vậy, Hạ Trăn trở thành một đứa trẻ không cha không mẹ, thường bị bạn bè và họ hàng chế nhạo. Còn những người họ hàng, để chiếm được tài sản của ông cụ đã xúi giục Hạ Trăn từ nhỏ, khiến cậu hình thành tính cách hiếu thắng, cuối cùng không vượt qua được bài kiểm tra kế vị của ông cụ, mất đi quyền thừa kế.
Trong truyện, phản diện nhí Hạ Trăn đối xử với Dụ Trầm không tệ. Tuy tính cách u ám, ngang ngược, nhưng bao nhiêu năm Dụ Trầm theo chân Hạ Trăn cũng không phải lo ăn lo mặc, chung quy vẫn tốt hơn là bị vứt vào trại trẻ mồ côi.
Nghĩ đến quá nhiều tình tiết, đầu óc Dụ Trầm quay mòng mòng.
Bé chép miệng hai cái, ngón tay khẽ cạy móng tay, rối rắm nhìn về phía Hạ Trăn.
Nếu Hạ Trăn có thể giành được quyền thừa kế, đánh bại những người họ hàng xấu xa đó, có phải bé và Hạ Trăn có thể sống hạnh phúc mãi mãi như trong truyện cổ tích không? Như vậy thì bé sẽ không phải chết!
Đã quyết, Dụ Trầm bắt đầu suy tính làm sao để kết bạn với Hạ Trăn. Bởi vì bé cảm thấy chỉ có làm bạn tốt với Hạ Trăn, bé mới có thể giúp đỡ được cậu và Hạ Trăn cũng mới tin những lời bé nói.
Đúng lúc này, Hạ Trăn bị đám người lớn vây quanh không ngừng lùi về phía sau, ngày càng gần cửa sổ nơi Dụ Trầm đang đứng.
Cậu kiêu ngạo quát: “Các người đừng qua đây!”
Khi Hạ Trăn quay đầu lại, đôi mắt lạnh lùng, kháng cự ấy vừa hay chạm phải ánh mắt của Dụ Trầm.
Dụ Trầm còn chưa chuẩn bị xong, gương mặt nhỏ bầu bĩnh đang nhăn lại như cái bánh bao liền từ từ giãn ra ngay khoảnh khắc đối diện với Hạ Trăn, rồi tặng cho cậu một nụ cười không được tự nhiên cho lắm nhưng rất chân thành và đạt điểm tối đa.