Chương 30

Bên kia.

Hạ Trăn chạy đến mức tim như muốn nhảy ra khỏi l*иg ngực.

Cậu biết Dụ Trầm không thể chạy nhanh, nên bế Dụ Trầm đối diện vào lòng, cố gắng giữ nhịp bước của mình thật ổn định. Nhưng cậu cũng chỉ là một đứa trẻ, thành ra gương mặt nhỏ tròn vo của Dụ Trầm cứ nảy lên theo từng bước chạy của cậu.

Dĩ nhiên, lượng vận động này hoàn toàn không ảnh hưởng đến Dụ Trầm.

Bé ngáp một cái, đôi chân thoải mái đặt bên hông Hạ Trăn, cảm thấy được Hạ Trăn bế như thế này rất thoải mái.

Chiếc áo mưa trong suốt cọ vào nhau kêu “ken két, ken két”. Dụ Trầm rất vui, đôi tay ngắn cũn ôm chặt lấy cổ Hạ Trăn.

Giờ này, người làm qua lại không ít.

Khi mọi người thấy cậu chủ nhỏ mặc một chiếc áo mưa trong suốt kỳ quặc, chạy đến mồ hôi đầm đìa, trong lòng tò mò vô cùng.

Đặc biệt là Hạ Trăn, trong lòng còn bế một cậu bé mùm mĩm, vội vã không biết định làm gì.

Hạ Trăn chạy một lúc lâu vẫn không thấy huấn luyện viên đuổi theo, trong lòng vô cùng vui sướиɠ. Núp sau bức tường, cậu thở hổn hển dừng lại, bế Dụ Trầm trong lòng lên xóc xóc: “Dụ Trầm Trầm! Ý của em không tệ.”

Dụ Trầm kiêu ngạo để lộ hàm răng sún: “Dạ vâng ạ!”

Hạ Trăn nhếch môi: “Đừng đắc ý, tiếp tục cố gắng.” Trốn được lớp học cưỡi ngựa, cậu cảm thấy thoải mái hơn bao giờ hết. Dù sao cũng đang mặc áo tàng hình, cậu dắt Dụ Trầm tung tăng ra sân sau của dinh thự chơi. Nơi đó cậu rất ít khi đến, hôm nay có thời gian nghĩ đây là thời gian thích hợp để đến đó.

Tuy Dụ Trầm đến nhà họ Hạ khá lâu nhưng những bé từng đến chỉ có vườn hoa và sân trước của dinh thự, còn xưởng rượu, trường ngựa và hồ thiên nga, bé đều chưa từng đến.

Nhân cơ hội này, hai đứa trẻ chơi rất lâu đến tối mịt mới về.

...

Trong phòng khách, tất cả người làm đều đứng thẳng tắp, vẻ mặt nghiêm nghị. Hai vị quản gia Lý Hoán và Từ Khải cũng hiếm khi cùng xuất hiện. Đến khi hai bóng dáng nhỏ bé xuất hiện ở cửa, Lý Hoán mới thở phào nhẹ nhõm.

Nghe tin Hạ Trăn bế Dụ Trầm trốn học, ông lập tức mở camera giám sát của dinh thự để tìm kiếm bóng dáng hai đứa. Khi thấy những nơi Hạ Trăn thường chơi đều trống không, ông hoàn toàn hoảng sợ.

“Thiếu gia Hạ, cậu đi đâu chơi vậy?” Quản gia Từ lo lắng ngồi xổm xuống bên cạnh Hạ Trăn, nhẹ nhàng phủi đất trên quần áo cậu: “Buổi chiều chúng tôi tìm khắp dinh thự mà vẫn không tìm thấy cậu.”

Hạ Trăn không nói gì, chỉ siết chặt bàn tay nhỏ của Dụ Trầm, vẻ mặt vui sướиɠ.

Lúc này, quản gia Từ liếc nhìn Dụ Trầm, dịu dàng cười: “Thiếu gia chưa từng trốn học, nếu muốn chơi với Trầm Trầm thì phải học xong rồi hãy đi.”

Dụ Trầm và Từ Khải nhìn nhau hai giây, rồi quay sang nhìn Lý Hoán. Khi thấy vẻ mặt nghiêm túc của Lý Hoán, bé có chút căng thẳng. Đôi chân nhỏ khẽ cào xuống đất, nhận ra mình đã làm chú không vui.

“Trầm Trầm lại đây.” Lý Hoán thở dài, vẫy tay với Dụ Trầm. Dụ Trầm ngoan ngoãn đi tới được Lý Hoán bế lên.

Từ Khải lơ đãng liếc Lý Hoán: “Quản gia Lý, chuyện này anh phải về nhà dạy dỗ lại thằng bé. Ham chơi không sao nhưng đừng lôi kéo thiếu gia theo.”

Lý Hoán im lặng, nhẹ nhàng lau gương mặt nhỏ lem luốc trong lòng: “Ừm.”

Hạ Trăn từ nhỏ tính cách nhạy cảm, tuy mới năm tuổi nhưng có thể nghe được sự trách móc của Từ Khải đối với Lý Hoán.

“Là con dẫn Dụ Trầm trốn học, không được mắng em ấy.”

Hạ Trăn lập tức đẩy Từ Khải đang ôm mình ra, ánh mắt lạnh lùng và kháng cự: “Là con không muốn học cưỡi ngựa, không liên quan đến Dụ Trầm. Từ nay về sau, con sẽ không học nữa!”

Từ Khải không ngờ Hạ Trăn kiên quyết đến vậy, mỉm cười trấn an: “Cậu hiểu lầm rồi, chúng tôi không trách móc Dụ Trầm.”

Hiển nhiên Hạ Trăn không muốn nghe Từ Khải giải thích, cậu khoanh tay lùi lại một bước, một lần nữa nhấn mạnh: “Con không muốn học cưỡi ngựa nữa!”

Vẻ mặt Từ Khải thản nhiên, cười khuyên cậu: “Cậu không học cưỡi ngựa, ông nội của cậu sẽ tức giận.”

“Con không quan tâm.” Nghe thấy câu này, mắt Hạ Trăn đỏ hoe. Trong thế giới của cậu, ba mẹ đều đi rồi, ông bà ngoại ở tận nước ngoài, người thân gần gũi nhất với cậu chính là ông nội. Nhưng ông nội rất ít khi cười với cậu, không bao giờ chơi với cậu, thấy cậu là lại thở dài.