Trời không phụ lòng người, đang lúc gương mặt nhỏ của Hạ Trăn đỏ bừng lên, cậu phát hiện một nút hình micro nhỏ. Sau khi cậu nói ra ba chữ “áo tàng hình”, trang web lập tức thay đổi, vô số những thứ trong suốt giống áo mưa xuất hiện trước mắt hai đứa trẻ.
Dụ Trầm: " Wow." Nôn nóng sáp lại gần.
Hạ Trăn rất hài lòng với phản ứng của Dụ Trầm, vẻ mặt vô cùng đắc ý lướt xem đủ loại áo tàng hình.
Hạ Trăn đã nhận biết được các con số, sau khi xác định tiền tiêu vặt của mình có thể mua được áo tàng hình, cậu vui vẻ đặt liền hai đơn.
“Dụ Trầm Trầm, cậu là đàn em của anh, anh cũng mua cho em một cái áo tàng hình.”
“Đây gọi là có phúc cùng hưởng, có họa cùng chia!”
Dụ Trầm nhìn giao diện thanh toán thành công, vui vẻ ôm lấy cánh tay Hạ Trăn xoa xoa: “Cảm ơn đại ca!”
Đại ca của bé thật hào phóng!
Vậy mà một hơi đã tiêu hết số tiền có bốn chữ số “18,21”!
Hạ Trăn đắc ý: “Đợi áo tàng hình về, ngày kia chúng ta sẽ mặc nó đi trốn học!”
Thời gian trôi qua rất nhanh, trong nháy mắt kiện hàng mà Hạ Trăn và Dụ Trầm đặt mua đã giao đến dinh thự Bạch Tường.
Bây giờ, chuyện sau lưng Hạ Trăn luôn có một cái đuôi nhỏ mũm mĩm không còn xa lạ. Gần như mỗi buổi sáng nắng đẹp, vườn hoa lại rộn rã tiếng cười hồn nhiên.
Lý Hoán phát hiện Hạ Trăn dường như nghiện mua sắm online, thường xuyên dẫn Dụ Trầm mua một vài thứ kỳ quái.
Theo lời những đồng nghiệp khác, họ chưa bao giờ thấy thiếu gia có nhiều đồ lặt vặt đến thế.
Hôm đó, đến giờ học cưỡi ngựa của Hạ Trăn.
Dụ Trầm với tư cách là cái đuôi nhỏ, như thường lệ ngồi trên chiếc ghế mềm mại bên cạnh Hạ Trăn.
Để che mắt thiên hạ, Hạ Trăn cố ý giấu hai chiếc áo tàng hình vào trong túi đeo chéo nhỏ tặng Dụ Trầm, dặn dò Dụ Trầm phải bảo vệ cho tốt. Dụ Trầm cúi đầu nhìn túi nhỏ căng phồng, nghiêm túc gật đầu.
Bé nhất định sẽ hoàn thành nhiệm vụ này!
Lớp học cưỡi ngựa dài đằng đẵng và nhàm chán.
Học được mười phút, Dụ Trầm ngáp một cái, đôi mắt to lén lút liếc ngang liếc dọc. Đợi đến khi Hạ Trăn ra hiệu “ok”, bé liền rón rén bước tới thực hiện theo kế hoạch đã định.
Huấn luyện viên cưỡi ngựa có tướng mạo rất hung dữ, tuy nói chuyện với Hạ Trăn rất dịu dàng nhưng cử chỉ và thần thái lại toát ra một khí chất không dễ chọc vào.
Trẻ con là những sinh vật nhỏ nhạy cảm, Dụ Trầm có thể cảm nhận được nụ cười của huấn luyện viên không xuất phát từ nội tâm.
“Xin zào!” Dụ Trầm rất sợ, nhưng vẫn dũng cảm bước lên, nhẹ nhàng kéo vạt áo của huấn luyện viên: “Thầy nhặt bóng giúp con được không ạ?”
Huấn luyện viên ghét bỏ, đang định mắng Dụ Trầm thì quay đầu lại phát hiện Hạ Trăn đang nhìn mình.
Thế là lập tức nở nụ cười: “Được chứ.”
“Cảm ơn thầy ạ!”
Vừa rồi Dụ Trầm đã dùng hết sức ném quả bóng nhỏ đi thật xa, đợi huấn luyện viên chạy đi nhặt, chắc phải mất một lúc lâu.
Kế hoạch của họ diễn ra suôn sẻ.
Nhìn bóng lưng của huấn luyện viên, Dụ Trầm vội vàng lấy áo tàng hình từ trong túi nhỏ ra gọi Hạ Trăn: “Đại ca!”
Hạ Trăn nhướn mày đầy phấn khích: "Nhanh lên! Dụ Trầm Trầm."
Bàn tay nhỏ của Dụ Trầm rất nhanh nhẹn, tuy không nhanh bằng Hạ Trăn, nhưng dưới sự giúp đỡ của cậu, bé thuận lợi mặc vào được. Chỉ là quá trình có hơi khó khăn một chút.
“Dụ Trầm Trầm, cậu mặc hình như hơi nhỏ.”
Hạ Trăn vốn định nói Dụ Trầm mập, nhưng vừa nghĩ đến bệnh của bé lại nuốt lời nói bên miệng vào.
Dụ Trầm Trầm ngơ ngác phụ họa: “Dạ đúng ạ.”
Hạ Trăn kéo nó: “Được rồi, đi mau.”
Đợi đến khi huấn luyện viên quay lại, trên sân ngựa không còn bóng dáng của Hạ Trăn. Ông ta nhíu mày, nhìn quanh một vòng rồi mới liếc thấy hai bóng người lén lút ở cửa.
Ông ta thường xuyên đến đây để báo cáo tình hình cho ông chủ của mình. Hạ Trăn hôm nay tuy không có gì thay đổi đặc biệt, nhưng bên cạnh lại đột nhiên có thêm một đứa trẻ. Hơn nữa xem ra, quan hệ của hai đứa rất tốt.
Dù biết 80% Hạ Trăn trốn học, nhưng hôm nay huấn luyện viên đã thu thập được thông tin hữu ích nên không đuổi theo nữa, ung dung huýt sáo đi nghỉ.