Chương 28

Bé luôn ghi nhớ trong lòng kể từ khi Lý Hoán nói cho Dụ Trầm nghe về bệnh của Hạ Trăn. Mỗi lần hai đứa chơi cùng nhau, bé đều thuận theo ý Hạ Trăn. Tuy sức khỏe không tốt, không thể vận động mạnh nhưng lúc Hạ Trăn học đánh gôn và đấu kiếm, bé đều ôm đồ ăn vặt ngồi bên cạnh. Khi Hạ Trăn mệt, thỉnh thoảng cậu sẽ liếc nhìn bé như thể sợ bé chạy đi mất.

Dụ Trầm là một đứa trẻ chu đáo luôn đút sô cô la, bánh quy và sữa ngọt cho Hạ Trăn.

Trước đây, Hạ Trăn không hề hứng thú với những món ăn vặt ngọt ngào này. Nhưng từ khi có đàn em dâng tặng, cậu miễn cưỡng ăn được vài miếng.

Hôm đó, sau giờ học đấu kiếm, Hạ Trăn dắt tay Dụ Trầm chuẩn bị ra sân chơi. Trên đường, cậu than phiền với Dụ Trầm: “Chiều nay anh có tiết học cưỡi ngựa ghét nhất, thật khó chịu.”

Tay kia của Dụ Trầm đang cầm một chiếc bánh quy nhỏ, bé cắn một miếng rồi mơ hồ hỏi: “Tại sao lại ghét lớp cưỡi ngựa ạ?”

Hạ Trăn: “Hồi nhỏ anh bị ngựa đá, thầy đó anh cũng đặc biệt ghét.”

Dụ Trầm dừng bước, nhớ lại lời Lý Hoán nói hôm đó. Bé ra vẻ người lớn phủi vụn bánh dính trên lòng bàn tay, bắt chước dáng vẻ nghiêm túc của người lớn: “Đại ca, em dẫn anh đi trốn học nhé.”

Mắt Hạ Trăn sáng rực lên: “Trốn thế nào? Ngày nào cũng có rất nhiều người trông anh học.”

Chương trình học của Hạ Trăn là do ba cậu tìm một trung tâm giáo dục chuyên nghiệp soạn ra từ hai năm trước. Nội dung từ hai tuổi đến mười tám tuổi, bao hàm rất toàn diện và phong phú, gần như tuần nào cũng không được nghỉ.

Gương mặt phúng phính của Dụ Trầm lộ ra nụ cười bí ẩn, bé nhón chân thì thầm vào tai Hạ Trăn: “Đại ca! Anh có biết áo tàng hình không?”

“Áo tàng hình?” Thứ này có hơi vượt quá khả năng hiểu biết của Hạ Trăn, cậu chau mày: “Có thật à?”

Vẻ mặt Dụ Trầm cực kỳ nghiêm túc, nói một cách chắc chắn: “Có! Anh xem "Biệt Đội Bong Bóng" chưa? Mấy bạn nhỏ trong đó có áo tàng hình đó!”

Phải công nhận, Hạ Trăn thật sự xiêu lòng. Đôi mắt màu nâu nhạt bùng lên những ngọn lửa nhỏ phấn khích, vội vàng hỏi: “Mua ở đâu? Có đắt không?”

“Anh chỉ nhận được hai mươi triệu tiền tiêu vặt mỗi tháng.”

“Cũng không biết có đủ không.”

Thiếu gia Hạ được cưng chiều từ nhỏ, lần đầu tiên trong đời phải lo lắng vì tiền.

Dụ Trầm không biết rõ mua ở đâu, khoa tay múa chân cho Hạ Trăn xem: “Trên điện thoại của ba em có thể mua được. Ba mua ở trên một trái tim nhỏ màu đỏ, gọi là, gọi là Taobao.”

“Bao nhiêu tiền?” Hạ Trăn xác nhận lại số tiền: “Đắt không? Chúng ta mua hai cái lận.”

“Không đắt.” Dụ Trầm vẫy tay: “Ba em nói đồ ở trên đó là rẻ nhất!”

Hạ Trăn nghe xong vô cùng vui vẻ, lập tức dẫn Dụ Trầm đi tìm Lý Hoán giúp đỡ. Lý Hoán làm việc rất hiệu quả, sau khi biết Hạ Trăn muốn tự mình mua sắm online, ông đăng ký một tài khoản Taobao và giúp Hạ Trăn liên kết thẻ ngân hàng.

Để đảm bảo an toàn cho số tiền, ông không để quá nhiều tiền trong thẻ, tiện cho việc nạp vào khi cần dùng.

Tải xong app, hai đứa trẻ không thể chờ đợi được nữa bấm vào ứng dụng màu đỏ, trốn trong chăn bí mật nghiên cứu cách mua áo tàng hình.

Hạ Trăn đã học xong quy trình mua sắm online cơ bản, thiếu gia Hạ chưa từng có kinh nghiệm mua hàng trên mạng nhìn những món hàng đủ màu sắc, hoa cả mắt.

“Cái đó gọi là áo tàng hình đúng không?”

“Dạ đúng!”

Dụ Trầm phấn khích nằm rạp trước điện thoại, đôi mắt xinh đẹp cực kỳ tập trung.

Hạ Trăn bấm vào ô tìm kiếm, sau khi bàn phím hiện ra, cậu mới nhớ mình không biết viết hai chữ “tàng hình”.

Tuy cậu biết phiên âm nhưng hai chữ này cậu không nhận mặt chữ.

Bên cạnh, đôi mắt của Dụ Trầm tràn ngấp sự sùng bái và mong đợi. Thấy Hạ Trăn miệt mài viết chữ, bé giơ ngón tay cái lên, ngọt ngào tâng bốc: “Đại ca, anh cao siêu quá.”

Hạ Trăn: “Hửm?”

Dụ Trầm cười híp mắt: “Anh biết viết chữ đó ạ.”

Hạ Trăn vừa nghe, mặt càng đỏ hơn, hoàn toàn không dám nói cho Dụ Trầm biết mình căn bản không biết viết hai chữ “tàng hình”.

Bị Dụ Trầm nhìn chằm chằm, cậu ngày càng căng thẳng, lòng bàn tay đổ đầy mồ hôi.

Cậu là đại ca cơ mà.

Thật ngớ ngẩn khi làm mình mất mặt trước đàn em.