Chương 27

Hôm nay là thứ bảy, theo lý thì buổi sáng Hạ Trăn phải gặp bác sĩ tâm lý định kỳ, buổi chiều có tiệc gia đình phải tham gia, đáng lẽ không có thời gian tìm Dụ Trầm chơi mới phải.

Vào phòng, Hạ Trăn nhìn thấy cục bột nhỏ đang ngoan ngoãn nằm trong lòng Lý Hoán, nói với bác sĩ: “Chính là em ấy, ông khám bệnh giúp em ấy đi.”

Bác sĩ George không ngờ nhiệm vụ mà cậu chủ nhỏ nói là việc này, ông đẩy gọng kính, cười nói: “Cậu bé này không khỏe ở đâu sao?”

Hạ Trăn không nói rõ được nên bước tới nắm bàn tay nhỏ của Dụ Trầm: “Em ấy bị bệnh tim.”

Vì bệnh tim nên từ nhỏ, Dụ Trầm thường xuyên bị ốm. Bé biết bệnh tim của mình là một căn bệnh khó chữa nên khi nghe Hạ Trăn muốn tìm bác sĩ chữa bệnh cho mình, bé đã chủ động đến đây, ngoan ngoãn chờ bác sĩ khám.

Vẻ mặt bác sĩ George thoáng do dự. Ông là bác sĩ tâm lý, không rành về tim mạch. Hơn nữa suốt một năm điều trị cho Hạ Trăn, ông chưa bao giờ tiết lộ thân phận bác sĩ tâm lý của mình, Hạ Trăn còn nhỏ chỉ nghĩ bác sĩ thì có thể chữa được bách bệnh.

Lý Hoán nhận ra sự khó xử của George liền lên tiếng giải thích: “Thiếu gia, bác sĩ có rất nhiều chuyên khoa, bệnh của Trầm Trầm cần bác sĩ chuyên về tim mạch đến khám.”

Hạ Trăn ngẩn người một lát: “Thôi được rồi.”

Dụ Trầm không hề thất vọng, vẫn vui vẻ cười tươi. Dù bé biết bệnh tim của mình rất nghiêm trọng, nghiêm trọng đến mức có thể chết.

“Cảm ơn đại ca.” Dụ Trầm ngẩng đầu lên, nắm chặt tay Hạ Trăn: “Chúng ta đi tìm bác sĩ có thể chữa bệnh tim là được mà.”

Hạ Trăn im lặng gật đầu, nhận ra mình quá lo lắng cho sức khỏe của Dụ Trầm, cậu rụt tay về chắp sau lưng: “Anh chỉ sợ em bị bệnh, không làm đàn em của anh được thôi.”

Dụ Trầm an ủi: “Sẽ không đâu ạ!”

Hạ Trăn tiếp theo còn có việc, Lý Hoán bế Dụ Trầm chuẩn bị đi, tiện thể tiễn bác sĩ George.

Trên đường, bác sĩ George nói chi tiết cho Lý Hoán biết tình trạng tâm lý hiện tại của Hạ Trăn, và dặn dò họ tiếp tục quan tâm đến những thay đổi cảm xúc của cậu, yêu thương và chăm sóc cậu nhiều hơn.

George thầm thở dài trước lời dặn dò cuối cùng. Nói thì dễ, nhưng sự yêu thương của người ngoài sao có thể sánh bằng gia đình.

Kể từ khi mẹ mất, cha bỏ rơi, trạng thái tâm lý của Hạ Trăn vô cùng tồi tệ, ngày nào cũng gặp ác mộng rồi giật mình tỉnh giấc, cơ thể và tâm lý thường xuyên có dấu hiệu của rối loạn lo âu và trầm cảm.

Để không kích động Hạ Trăn, phương pháp điều trị của ông rất ôn hòa, chủ yếu là bầu bạn, trò chuyện, chỉ nói mình là bác sĩ định kỳ đến khám sức khỏe cho cậu. Dù sao thì ở nhà giàu, hầu như đứa trẻ nào cũng có bác sĩ riêng.

Tiễn bác sĩ George xong, Dụ Trầm theo Lý Hoán lên xe, ngồi trên ghế em bé chuyên dụng, tò mò hỏi: “Sú ơi.”

Lý Hoán dịu dàng xoa đầu bé: “Bảo bối nhỏ sao thế con?”

Dụ Trầm mím môi: “Đại ca bị bệnh ở đâu ạ?”

Lý Hoán không biết phải giải thích chuyện này với một đứa trẻ bốn tuổi thế nào, suy nghĩ một lúc lâu rồi nói: “Nói đơn giản, là cậu chủ nhỏ lúc nào cũng không vui. Nếu một người ngày nào cũng không vui, sẽ bị bệnh rất nặng. Cho nên mới mời vị bác sĩ ban nãy đến chữa trị.”

“Dạ.” Dụ Trầm vịn tay vào thành ghế, nghiêm túc nói: “Con muốn đại ca ngày nào cũng vui vẻ!”

Ông véo nhẹ đôi má bầu bĩnh của Dụ Trầm với tâm trạng Lý Hoán có chút phức tạp: “Vậy bảo bối nhỏ, mỗi ngày có vui không?”

Dụ Trầm híp mắt cười: “Siêu siêu vui luôn ạ!”

Lý Hoán ngập ngừng: “Bảo bối nhỏ có nhớ ba không.”

Nhắc đến Dụ Hữu Sơn, đôi mắt to xinh đẹp của Dụ Trầm thoáng tủi thân. Tuy sớm biết mình bị bỏ rơi, nhưng bé vẫn không thể nào giấu được nỗi buồn.

Mỗi lần nhớ đến Dụ Hữu Sơn, bé lại bất giác nghĩ đến người mẹ yêu thương bé nhất.

“Nhớ ạ.”

“Nhưng...”

“Có sú ở bên con mà!”

Dụ Trầm lại nở một nụ cười rạng rỡ, chìa bàn tay nhỏ mũm mĩm về phía Lý Hoán: “Sú ơi, bế!”

Lòng Lý Hoán ấm lên, ông ôm Dụ Trầm vào lòng hôn tới tấp.