Chương 26

Hạ Trăn nghiêng đầu nhìn Dụ Trầm đang lẩm bẩm trong miệng, chu môi sửa lại: “Là precious!”

Dụ Trầm nghiêm túc chau mày: “Bờ re sớt!”

Hạ Trăn thở dài một hơi như muốn nói: “Thôi được rồi."

Thầy Matija cố nhịn cười, tiếp tục dạy từ mới: “Ponderous.”

Hạ Trăn: “Ponderous.”

Dụ Trầm: “Bánh đa rớt!”

Dụ Trầm dùng giọng sữa học rất chăm chú đến nổi quên cả món khoai tây chiên yêu thích của mình.

Hạ Trăn khẽ nhếch mép, chống cằm, vẻ mặt nghiêm trọng.

Thầy Matija cuối cùng cũng bật cười, ý vị sâu xa nhìn Hạ Trăn: “Mỗi ngày của em, chắc chắn rất vui vẻ.”

Hạ Trăn không biết tại sao thầy lại nói vậy, nhưng cũng miễn cưỡng đồng tình.

Lý Hoán lo Dụ Trầm ảnh hưởng đến việc học của Hạ Trăn, định lên tiếng ngăn cản, nhưng thấy thầy Matija ra hiệu thân thiện nên không can thiệp nữa, yên lặng nhìn hai đứa học tiếng Anh.

Thời gian tiếp theo, Hạ Trăn đọc một từ, Dụ Trầm liền đọc theo một từ.

Hạ Trăn: “Curse.”

Dụ Trầm: “Khó sợ!”

Hạ Trăn: “Umbrella.”

Dụ Trầm: “Ăn nem bà la.”

Hạ Trăn: “Gangster.”

Từ này, Dụ Trầm ngẫm nghĩ một lúc, sau đó hét lên: “Găng! Tay! Đơ!”

“Haha, đồ ngốc!” Hạ Trăn thật sự không nhịn được, nhéo gương mặt bầu bĩnh của Dụ Trầm: “Không đọc đúng được một từ nào cả!”

Dụ Trầm ngơ ngác liếʍ đôi môi hồng hào, đôi mắt to đầy vẻ hoang mang.

Rõ ràng bé đều đọc ra được, sao ngay cả chú Lý Hoán cũng cười?

Thầy Matija sợ làm tổn thương sự tự tin của bé, bèn giơ ngón tay cái lên với Dụ Trầm: “Cậu bé rất có năng khiếu ngôn ngữ.”

Dụ Trầm ngượng ngùng để lộ hàm răng sún, tự thưởng cho mình một miếng bánh quy bò sữa thơm nức.

Một tiết học tiếng Anh vui vẻ, sinh động kết thúc.

Hạ Trăn vội vàng dắt Dụ Trầm ra vườn hoa chơi. Trời đã tối, Lý Hoán lo bên ngoài lạnh hai đứa trẻ sẽ bị bệnh, nói hết lời, mãi đến tám giờ tối mới đưa được Dụ Trầm về nhà.

Trước khi đi, Hạ Trăn kéo vạt áo của Lý Hoán, chắp tay sau lưng nghiêm túc hỏi: “Quản gia Lý, từ nay về sau mỗi ngày chú có thể đưa Dụ Trầm đến chơi với con được không ạ?”

Lý Hoán hơi do dự, cố gắng dùng những lời mà đứa trẻ có thể hiểu được: “Sau khi ba của Trầm Trầm về, hẳn là không được.”

Hạ Trăn lờ mờ nhớ lại chuyện ba của Dụ Trầm là công nhân xưởng rượu, chau mày: “Ba em ấy đâu?”

Lý Hoán liếc nhìn Dụ Trầm, dịu dàng nói: “Tạm thời đi xa một chuyến.”

Hạ Trăn miễn cưỡng bĩu môi: “Vậy trước khi ba cậu ấy về, cậu ấy có thể ngày nào cũng chơi với con không?”

Lý Hoán vẫn còn e ngại, nhưng lại nghĩ đến lúc mình đi làm không có ai chăm sóc bé, thương lượng với Hạ Trăn: “Lúc tôi đi làm, có thể đưa nó đến được không?”

Hạ Trăn không hài lòng lắm vì cậu biết Lý Hoán không phải ngày nào cũng đi làm. Miễn cưỡng gật đầu đồng ý xong, cậu chắp tay sau lưng nhìn quản gia Từ đang chuẩn bị đồ ngủ cho mình trong phòng.

Nếu quản gia Lý ngày nào cũng đi làm, chẳng phải cậu có thể chơi với Dụ Trầm mỗi ngày sao?

Trong đêm tối, Lý Hoán đang ôm Dụ Trầm bỗng thấy sống lưng lạnh toát.

Ông vẫn chưa biết những toan tính trong đầu thiếu gia nhỏ tuổi đã nhắm vào ông rồi.

...

Mấy ngày liền, mỗi khi đến ca làm, Lý Hoán đều đưa Dụ Trầm đến chơi với Hạ Trăn. Mối quan hệ của hai đứa trẻ tiến triển không ít gần như hình với bóng. Hạ Trăn tặng Dụ Trầm một chiếc túi đeo chéo màu kem rất xinh, ngày nào về nhà chiếc túi nhỏ của Dụ Trầm cũng đầy ắp quà của Hạ Trăn. Mỗi lần nhìn thấy Dụ Trầm, cậu bé cùng tầng lại nhìn bé với ánh mắt ghen tị.

Ở dinh thự Bạch Tường, chuyện này tự nhiên không phải là bí mật. Chuyện con trai của Dụ Hữu Sơn rất được lòng cậu chủ nhỏ, chưa đầy hai ngày đã lan như cháy rừng đến tận từng ngóc ngách.

Lần này, ánh mắt mọi người nhìn Lý Hoán không còn sự chế giễu và cười nhạo của kẻ nhìn một tên ngốc nữa, ngược lại thái độ ngày càng xu nịnh. Thậm chí không ít người còn đang nghiên cứu làm thế nào để con mình có thể trở thành bạn với cậu chủ nhỏ.

Hôm đó, Dụ Trầm đeo túi màu kem theo Lý Hoán ra ngoài. Hôm nay Lý Hoán được nghỉ, ban đầu định đưa Dụ Trầm đến lâu đài bóng ở trung tâm thương mại chơi, không ngờ lại nhận được điện thoại của Hạ Trăn, bảo Dụ Trầm qua đó trước.