Đi giữa thế giới kẹo đủ màu sắc, Dụ Trầm bước những bước nhỏ đến trước quầy đựng đầy sô cô la hạt phỉ.
“Chào chị! Cho em một viên ạ!”
Cô bán hàng ít khi gặp được một đứa trẻ đáng yêu thế này, cố tình làm khó: “Chỉ cần một viên thôi à?”
Để nhìn kẹo rõ hơn, Dụ Trầm nhón chân lên như một chú chim cánh cụt lắc lư.
“Dạ vâng, một viên là được rồi ạ.”
Cô bán hàng tan chảy trước sự dễ thương này, trêu bé: “Chị có thể tặng cho em nhưng em phải gọi chị là chị xinh đẹp nhé?”
Dụ Trầm gần như không do dự, ngọt ngào gọi: “Cảm ơn chị xinh đẹp nhất ạ!”
Cô bán hàng mừng rỡ, nếu không phải cách một cái quầy, cô thật sự muốn chạy đến véo một cái, ôm một cái.
Lý Hoán cảm ơn, trước khi đi ông mua cho Dụ Trầm cả một hũ lớn. Sô cô la có thể ăn từ từ, sau này bé theo Dụ Hữu Sơn đi rồi, lúc ăn sô cô la có lẽ sẽ nhớ đến ông.
...
Trở về dinh thự Bạch Tường, đã là buổi chiều.
Dụ Trầm nhớ đến lời hứa đi học cùng Hạ Trăn, liền xin Lý Hoán đưa bé đến tìm cậu. Lý Hoán mới biết, viên sôcôla mà Dụ Trầm đòi mua chính là món quà lưu niệm tặng cho Hạ Trăn.
Hai người vừa bước vào phòng đọc sách, lập tức để ý thấy vẻ mặt giận dỗi của Hạ Trăn. Đặc biệt khi thấy Dụ Trầm, Hạ Trăn càng thêm tức giận, lạnh lùng cụp mắt xuống, không thèm để ý đến bé.
Lý Hoán liếc nhìn Dụ Trầm, định mở lời thì thấy bé từ trong lòng mình nhảy xuống, chạy đến trước mặt Hạ Trăn, điệu bộ thò tay vào túi giống như một địa chủ nhỏ lắm tiền nhiều của.
“Đại ca! Quà cho anh này!”
“Hửm?” Hạ Trăn ngước mắt lên, oán khí trên người còn nặng hơn cả đi nhà trẻ ba ngày liền.
Lý Hoán sợ đứa trẻ bốn tuổi nói không rõ nên giải thích giúp: “Trầm Trầm ở công viên giải trí mua quà lưu niệm cho cậu đấy.”
“Dạ vâng ạ!” Dụ Trầm gật đầu phụ họa, hai cái sừng cừu nhỏ trên mũ áo bông cũng lắc lư theo: “Trầm Trầm, trong tim, có anh!”
Bé nở một nụ cười chân thành, trong đôi mắt sáng như ngọc phản chiếu sự ngạc nhiên của Hạ Trăn.
Gần như trong một khoảnh khắc, những chiếc gai nhọn trên người con nhím nhỏ dần dần thu lại. Hạ Trăn cụp mắt xuống, ngượng ngùng nắm chặt viên sôcôla trong lòng bàn tay, quay đầu nhìn đi nơi khác, chỉ để lại một bóng lưng cho Dụ Trầm.
Một lúc sau, khóe môi Hạ Trăn cong lên một nụ cười kiêu ngạo. Lý Hoán đứng bên cạnh thu hết mọi thứ vào tầm mắt, không thể tin nổi nhìn Dụ Trầm.
Xem ra ông lo xa rồi.
Chỉ số EQ của bé còn cao hơn cả ông.
Miệng ngọt như mật ong.
Vài phút sau, thầy giáo tiếng Anh của Hạ Trăn xách túi bước vào.
Thầy tên là Matija, một người đàn ông trung niên tóc vàng mắt xanh. Thấy bên cạnh thiếu gia có thêm một gương mặt mới, thầy nói đùa: “Xem ra tôi có thêm một học trò rồi.”
“Không, cậu ấy là đàn em của em.” Gương mặt nhỏ của Hạ Trăn viết đầy kiêu ngạo.
Lần đầu tiên thầy Matija thấy Hạ Trăn vui vẻ như vậy trước giờ học, thầy chào Dụ Trầm: “Chào em.”
“Xin zào! Sú tóc vàng.” Dụ Trầm chưa từng thấy người nước ngoài, đôi mắt to tròn đầy vẻ tò mò. Bé ngồi trên ghế cao, cao hơn Hạ Trăn một chút, ghế có bàn nhỏ đi kèm bày đầy đồ ăn vặt, hoa quả và sữa.
Thầy Matija dịu dàng cười: “Được rồi, chúng ta bắt đầu vào học thôi. Nếu cậu bé có hứng thú, có thể học cùng với thiếu gia Hạ.”
Dụ Trầm uống ly sữa tươi ngọt lịm: “Dạ!”
Đồ ăn vặt mà Dụ Trầm ăn đều do Hạ Trăn chủ động bảo Lý Hoán chuẩn bị. Hôm qua Lý Hoán nói cho cậu biết Dụ Trầm bị bệnh tim, Hạ Trăn luôn cảm thấy Dụ Trầm nên nghỉ ngơi thật tốt, bồi bổ nhiều dinh dưỡng.
...
Phong cách giảng dạy của thầy Matija rất hài hước, đây cũng là nguyên nhân quan trọng khiến Hạ Trăn không hề chống đối môn tiếng Anh. Hiện tại, trình độ tiếng Anh của cậu gần bằng học sinh lớp năm, lượng từ vựng nắm được vô cùng phong phú.
“Precious, quý giá.” Thầy Matija lặp lại vừa giúp Hạ Trăn sửa phát âm.
“Precious!”
“Bờ re sớt!”
Hai giọng nói khác nhau đồng thanh vang lên.