Chương 24

Hạ Trăn không nói gì nữa, lạnh lùng quay người đi vào phòng tắm: “Mai gặp.”

Lý Hoán khẽ gật đầu: “Mai gặp, thiếu gia.”

...

Trở về phòng, Lý Hoán cẩn thận đặt Dụ Trầm lên chiếc giường lớn. Dụ Trầm ngủ rất say, chép chép miệng lẩm bẩm: “Ịt ịt”.

Lý Hoán buồn cười, ông lật người Dụ Trầm mềm như kẹo bông sang một bên, lúc cởϊ qυầи áo thì phát hiện trong chiếc túi căng phồng của bé có một mô hình búp bê.

Không cần đoán cũng biết, chắc chắn là Hạ Trăn tặng cho bé.

Ngón tay cái của Lý Hoán khẽ xoa xoa món đồ chơi, ánh mắt đột nhiên dừng lại trên mắt phải của chú hươu. Mặc dù mắt phải này được mô phỏng rất giống mắt trái nhưng vẫn có sự khác biệt về chất liệu.

Ông theo ông Hạ lăn lộn bấy nhiêu năm, khả năng phản trinh sát vẫn có. Suy nghĩ một lát, ông đặt mô hình chú hươu lên tủ, để "con mắt" đó nhẹ nhàng hướng vào tường.

Chuyện này, ông cần phải báo cho ông Hạ biết.

...

Ngày hôm sau, Hạ Trăn dậy sớm đi dạo quanh khu nhà ở của người làm, trong lúc đó gặp rất nhiều đứa trẻ đang đi học. Tất cả đều nhìn cậu với ánh mắt e dè, bám chặt lấy người lớn. Mặc dù các bậc phụ huynh đối xử với cậu rất khách sáo, tôn trọng nhưng cậu không vui cho lắm.

Đàn em của cậu sẽ không nhìn cậu như vậy.

Mỗi lần Dụ Trầm Trầm nói chuyện với cậu, trong mắt đều tràn đầy sự sùng bái.

Tất nhiên, đây chỉ là suy nghĩ của Hạ Trăn.

Đợi hơn tám giờ, vẫn không thấy bóng dáng mũm mĩm kia xuất hiện bên cửa sổ, Hạ Trăn không thể chờ được nữa, đi thẳng lên gõ cửa. Cậu nghĩ, bé chắc chắn còn đang ngủ nướng.

Tiếng gõ cửa vang lên một lúc lâu, nhưng không thấy ai ra mở. Lúc này, dì Lưu hàng xóm tò mò mở cửa: “Thiếu gia?”

Bà nhanh chóng nở nụ cười: “Cậu tìm quản gia Lý à?”

Hạ Trăn gật đầu: “Vâng.”

Dì Lưu nói: “Cục bột nhỏ nhà họ muốn đi công viên giải trí, quản gia Lý sáng sớm nay đã đưa nó đi rồi.”

Nghe xong, vẻ mong đợi của Hạ Trăn tức thì lạnh đi. Hôm nay đi công viên giải trí, vậy mà nhóc mập lại không nói cho cậu biết.

Hạ Trăn tức muốn nổ tung như một con nhím nhỏ xù lông, chắp tay sau lưng rồi nhanh chóng rời đi.

Dì Lưu nhìn bóng lưng giận dỗi của Hạ Trăn, do dự mãi, cuối cùng quyết định nói chuyện này cho Lý Hoán.

Cùng lúc đó, Dụ Trầm mặc áo khoác lông dày màu trắng hình cừu như một chú cừu nhỏ vui vẻ, cầm bỏng ngô và bóng bay.

Công viên giải trí quả nhiên rất đẹp, mùi thơm thoang thoảng khắp nơi, những bạn nhỏ bên trong siêu xinh đẹp.

Nhớ rằng Dụ Trầm bị bệnh tim, Lý Hoán không dám cho bé chơi những trò mạo hiểm, kí©h thí©ɧ, chỉ chơi rất lâu ở khu vực dành cho trẻ em dưới ba tuổi.

Lúc cưỡi ngựa gỗ xoay tròn, bàn tay nhỏ mũm mĩm của Dụ Trầm ôm chặt cây cột phía trước, nụ cười vô cùng rạng rỡ.

“Cưỡi ngựa lớn nào!”

Dụ Trầm vui đến nỗi cả răng sún cũng lộ cả ra.

Những người lớn xung quanh cũng chú ý đến cậu bé tròn trịa, xinh xắn này. Khuôn mặt nhỏ trắng nõn được bọc trong áo khoác lông cừu dày, đôi mắt to long lanh sáng ngời. Nhất là khi cười hiện ra lúm đồng tiền, còn tinh xảo đáng yêu hơn cả sao nhí trên ti vi. Thậm chí không ít phụ huynh lấy điện thoại ra chụp ảnh Dụ Trầm.

Thấy Dụ Trầm vui như vậy, Lý Hoán cũng rất vui mừng.

Khi hai người chơi cả buổi sáng chuẩn bị rời đi, Dụ Trầm dừng lại trước một cửa hàng kẹo.

Cái đầu nhỏ ngẩng lên rất lâu, cậu bé mềm mại rất háo hức nhưng không hề mở miệng xin Lý Hoán.

Lý Hoán ngồi xổm xuống hỏi: “Chú mua kẹo cho con nhé?”

Dụ Trầm vui vẻ để lộ hàm răng sún, sau đó nghiêm túc giơ một ngón tay lên: “Chỉ cần một viên thôi ạ.”

Dụ Trầm trước nay rất hiểu chuyện, chưa bao giờ chủ động đòi hỏi thứ gì. Lý Hoán xoa đầu bé, dắt bé vào trong: “Chú có thể mua cho con cả một hộp lớn.”

Cửa hàng kẹo được trang trí khá đẹp mắt, thu hút sự chú ý của những đứa trẻ đi qua lại. Lần đầu tiên đi ngang qua, Hoán đã nghĩ đến việc mua cho Dụ Trầm. Nhưng ông lo lắng vấn đề sâu răng nên mới không đưa bé vào.