Chương 23: Em ấy hơi mập, cần phải vận động.

Tiếng “đại ca" mà con trai cưng gọi khiến Hạ Cảnh Lâm đau tim. Cô nhìn sang Hạ Trăn: “Tiểu Trăn ngày mai cùng An An đi nhà trẻ nhé, được không?”

Hạ Trăn quay ngoắt đầu đi: “Không đi, con muốn ở nhà chơi.”

Dụ Trầm đang nằm trên tấm thảm mềm mại để ghép hình, nghe vậy liền ngẩng đầu lên: “Đi nhà trẻ vui không ạ?”

Hà Chi An lập tức gật đầu như gà mổ thóc: “Vui lắm! Có cầu trượt lớn, nhà phao, ngựa gỗ, ghế xoay,...”

Hạ Cảnh Lâm dịu dàng hỏi Dụ Trầm: “Bảo bối nhỏ, con có đi nhà trẻ không?”

Dụ Trầm cầm mảnh ghép, ngoan ngoãn lắc đầu.

“Dạ không ạ.”

Làng của họ không có nhà trẻ, muốn đi học phải lên tận thị trấn.

Hạ Cảnh Lâm nháy mắt với bé: “Hay là con cùng An An và Tiểu Trăn đi nhà trẻ nhé?”

Hà Chi An gật đầu mừng rỡ: “Được ạ, được ạ!”

Hạ Trăn bị phớt lờ bỗng cảm thấy không vui, cậu túm lấy chân nhỏ mũm mĩm của Dụ Trầm, kéo bé về phía mình.

“Con là đại ca của em ấy! Em ấy phải nghe lời con!”

Hạ Cảnh Lâm nén cười, sau đó nghiêm túc hỏi Hạ Trăn: “Để bảo bối nhỏ đi nhà trẻ cùng con nhé?”

Hạ Trăn chau mày: “Phải hỏi ba em ấy!”

Lần này Hạ Cảnh Lâm cuối cùng cũng bật cười, hỏi: “Không phải con là đại ca của bé sao?”

Ánh mắt Hạ Trăn tràn đầy ghét bỏ: “Cô ơi, đi nhà trẻ phải có phụ huynh ký tên, cô không biết sao?”

Hạ Trăn nhớ lúc mình đi nhà trẻ, quản gia dẫn cậu đi làm rất nhiều thủ tục, dường như có vô số chữ phải ký.

Bị một đứa trẻ năm tuổi nhìn bằng ánh mắt của kẻ ngốc, Hạ Cảnh Lâm có chút khó xử.

Nếu Hạ Trăn không phải là cháu ruột của cô, cô đã cho ăn đòn rồi.

Nhưng Hà Chi An là một đứa ngốc nghếch, không nhìn ra được suy nghĩ của mẹ, còn ngây ngô hỏi: “Mẹ, mẹ không biết ạ?”

Hạ Cảnh Lâm nghẹn họng, kéo Hà Chi An đi.

“Đi đường cẩn thận ạ.” Dụ Trầm vẫy tay với họ, rồi tiếp tục nằm sấp trên thảm, vểnh chân lên chơi đùa không biết chán.

Hạ Trăn vừa gọi điện cho Lý Hoán, sau khi Lý Hoán về sẽ đến đây đón bé.

Thời gian còn lại, hai đứa hiếm khi được ở riêng.

Hạ Trăn thấy Dụ Trầm chơi rất chăm chú, tò mò sáp lại gần véo má bé.

Cậu nhớ vừa rồi Hà Chi An chạm vào má Dụ Trầm.

Cậu là đại ca của Dụ Trầm, cậu cũng phải sờ.

Da của Dụ Trầm rất mềm mại, sờ vào như bánh phô mai mịn màng, nhìn chỉ muốn cắn một miếng.

Hạ Trăn nổi hứng trêu đùa, đưa cả hai tay ra cùng lúc véo má bầu bĩnh của Dụ Trầm.

Dụ Trầm là một đứa trẻ nghiêm túc, để không bị Hạ Trăn làm phiền nên bé phối hợp quay người lại, thế là cả gương mặt nhỏ tròn vo hoàn toàn quay về phía Hạ Trăn.

Hạ Trăn hài lòng vô cùng, ra sức xoa nắn má của Dụ Trầm như đang nựng một chú mèo.

“Dụ Trầm Trầm, chiều mai anh có lớp tiếng Anh, em đi cùng anh.”

Dụ Trầm nghịch những khối xếp hình, hàng mi dài cong khẽ run, gần như không chút do dự: “Dạ được ạ.”

Hạ Trăn rất vui, cậu ghét nhất là đi học tiếng Anh, có Dụ Trầm đi cùng, chắc chắn sẽ không còn nhàm chán nữa.

“Quyết định vậy nhé!”

...

Buổi tối, Lý Hoán vội vã trở về đón Dụ Trầm về nhà. Thú thật, ông rất lo lắng khi nghe tin Dụ Trầm chơi với Hạ Trăn cả ngày.

Nhưng khi ông đến phòng ngủ của Hạ Trăn, nhìn thấy bé đang ngủ say trên sofa mềm mại, ông lập tức thở phào nhẹ nhõm.

Hạ Trăn vẫn luôn ngồi trước mặt Dụ Trầm như một người lính nhỏ. Sofa dù sao cũng không rộng bằng giường, lỡ Dụ Trầm lăn một vòng rồi ngã xuống thì không có ai đỡ.

Lý Hoán trước tiên giúp Hạ Trăn chuẩn bị đồ ngủ và đồ bổ trước khi đi ngủ, thúc giục cậu uống đúng giờ xong, mới ôm cậu bé mũm mĩm vào lòng.

Hạ Trăn nhìn chằm chằm Dụ Trầm đang ngáy, kiêu ngạo khoanh tay: “Em ấy hơi mập, cần phải vận động.”

Lý Hoán dịu dàng mỉm cười, lòng bàn tay nhẹ nhàng đỡ lấy cái đầu nhỏ của Dụ Trầm: “Trầm Trầm.”

Ông do dự một chút, rồi vẫn quyết định nói cho Hạ Trăn biết bệnh tình của Dụ Trầm.

Hạ Trăn nghe xong rất nghiêm túc, gương mặt nhỏ căng thẳng, một lúc lâu sau mới cứng nhắc hỏi: “Em ấy có chết không?”

Lý Hoán ngạc nhiên. Chỉ trong một ngày ngắn ngủi, hai đứa nhỏ đã thân thiết đến thế. Ông hiếm khi thấy thiếu gia lo lắng cho một người như vậy.

“Không đâu, chỉ là việc chữa trị hơi phiền phức một chút.”