Hạ Trăn và Hà Chi An trước nay ăn uống rất kém, ban đầu để hai đứa có thể chăm sóc lẫn nhau, Hạ Cảnh Lâm và anh trai đặc biệt xếp hai nhóc vào cùng một lớp.
Thế là, cô giáo thường xuyên giữ quản gia của hai đứa trẻ lại sau giờ học, nhắc nhở các cháu quá kén ăn.
Dụ Trầm nhỏ đang ăn rất ngon lành, cơm trộn thịt cứ từng thìa từng thìa đưa vào miệng. Dưới sự ảnh hưởng của bé, Hạ Trăn và Hà Chi An ăn ngon miệng hơn hẳn, bé ăn gì, chúng gắp nấy, ba đứa trẻ ăn no căng bụng.
Ăn cơm xong, Hạ Cảnh Lâm muốn đưa Hà Chi An về nhà. Nhưng không ngờ con trai cưng đòi ở lại chơi thêm một lúc. Cô cũng muốn vun đắp tình cảm giữa hai anh em, thế là một mình đi dạo đến xưởng rượu ở sân sau, để lại không gian cho ba đứa trẻ.
Trong nhà ăn, người làm bận rộn qua lại.
Nhóc tì cao chưa tới một mét len lỏi giữa những người lớn, lễ phép nói cảm ơn các cô chú đã dọn dẹp bát đĩa vất vả.
Từ Khải thấy Hạ Trăn không có ở đây, nhẹ nhàng ngồi xổm xuống bên cạnh Dụ Trầm, hiền hậu nói: “Trầm Trầm, con là bạn của thiếu gia à?”
Dụ Trầm mềm giọng đáp: “Dạ vâng ạ.”
Từ Khải lấy từ trong túi ra một viên kẹo đưa cho Dụ Trầm: “Thiếu gia tính tình nóng nảy, đôi khi hung dữ, thường xuyên đánh các bạn khác, Trầm Trầm phải tự bảo vệ mình nhé.”
Dụ Trầm mím đôi môi đầy đặn, lặng lẽ đánh giá đôi mắt tươi cười của Từ Khải, rồi chậm rãi lùi chân về phía sau.
“Đại ca không đánh con đâu, con là đàn em của anh ấy.” Dụ Trầm ngây thơ cong đôi mắt, không hề để ý đến viên kẹo Từ Khải đưa, bé quay người lại như một con quay đi tìm Hạ Trăn.
Nụ cười của Từ Khải dần đông cứng trên khóe môi, anh ta nhìn chằm chằm bóng lưng của Dụ Trầm.
...
Trong phòng khách rộng rãi, sáng, mọi ngóc ngách đều được rải đầy ánh nắng chiều mùa đông.
Bầu không khí lẽ ra phải hài hòa, ấm áp, lại thỉnh thoảng vang lên những tiếng tranh cãi hung dữ.
“Em ấy là đàn em của tớ, không chơi với cậu.”
Hạ Trăn chắn trước mặt Dụ Trầm, cảnh giác nhìn Hà Chi An.
Trong nhận thức của cậu, Dụ Trầm là vật sở hữu của mình.
Hà Chi An chỉ đơn thuần thấy Dụ Trầm đáng yêu, xinh đẹp, muốn làm bạn với cậu em nhỏ, lúc này lại hơi tủi thân.
Cậu bĩu môi, nước mắt lưng tròng: “Tớ mách mẹ!”
“Đi mà mách!” Hạ Trăn tức giận nói, nắm chặt tay Dụ Trầm, bướng bỉnh trừng mắt nhìn Hà Chi An.
Cậu cảm thấy Hà Chi An đáng ghét vô cùng.
Cô rất thương cậu, dượng bận việc cũng thường đưa cậu đi công viên giải trí, lúc tan học mẫu giáo, cô và dượng lúc nào cũng cùng nhau đến đón Hà Chi An về nhà.
Còn cậu chẳng có gì cả, đến đàn em mới nhận mà Hà Chi An cũng muốn cướp đi.
Bàn tay nhỏ trắng nõn của Dụ Trầm dần bị Hạ Trăn nắm đến đỏ ửng.
Bé ngẩng đầu lên gọi Hạ Trăn: “Đại ca.”
Hạ Trăn vẫn đang hờn dỗi, không thèm để ý đến nó.
“Đại ca, em có một cách.” Dụ Trầm nhìn Hà Chi An đang ấm ức, đầu nhỏ khẽ động, nảy ra một ý vẹn cả đôi đường.
...
Hai tiếng sau, Hạ Cảnh Lâm quay về tìm con trai cưng của mình. Hôm nay đúng là mặt trời mọc đằng tây, cái thằng nhóc nhát gan Hà Chi An này, đến giờ vẫn chưa mách tội, khóc lóc đòi về nhà.
Hạ Cảnh Lâm tò mò mỉm cười. Nhưng khi cô đẩy cửa phòng khách ra, nhìn thấy cảnh tượng trước mắt, nụ cười lặng lẽ tắt ngấm.
Trước sofa, Hà Chi An đeo chéo một khẩu súng đồ chơi, đang nghiêm trang chào: “Bẩm báo đại ca và nhị ca, kẻ địch đã rút lui!”
Hạ Trăn ngồi trên sofa ngượng ngùng nói: “Làm tốt lắm.”
Hà Chi An nhìn về phía Dụ Trầm, dường như đang chờ đợi lời khen của vị nhị ca đang uống sữa.
Dụ Trầm ôm ly sữa ngọt lịm, nhàn nhã đáp: “Đàn em của tớ, giỏi lắm!”
Lúc Hạ Cảnh Lâm dẫn Hà Chi An đi, đôi mắt to của cậu vô cùng lưu luyến. Cậu còn muốn ngày mai đến chơi với Dụ Trầm và Hạ Trăn, nhưng ngày mai là thứ hai, cậu phải đi nhà trẻ.
“Đại ca, khi nào cậu đi nhà trẻ?”
Đã mười ngày trôi qua kể từ lần cuối Hạ Trăn đi nhà trẻ. Lần đó sau khi cãi nhau với các bạn khác, Hạ Trăn nhất quyết không chịu đi nữa, ai khuyên cũng vô dụng.