Vừa rồi quản gia Từ Khải thấy bé cũng ở đây, đặc biệt chuẩn bị cho bé một bộ dụng cụ ăn của em bé. Có lẽ do tuổi còn quá nhỏ, trong đầu Dụ Trầm chứa đựng rất nhiều tình tiết rối tung rối mù, chắc phải mất một thời gian rất lâu mới có thể sắp xếp lại được. Mãi đến khi gặp được cô út bằng xương bằng thịt, bé mới nhớ ra cô út trong truyện là một người phụ nữ dịu dàng, lương thiện và là một trong số ít những người thân yêu thương Hạ Trăn.
Nhưng đến năm Hạ Trăn mười hai tuổi, trong thời kỳ nổi loạn cậu bị người ta xúi giục, làm tổn thương sâu sắc tình cảm với Hạ Cảnh Lâm, sau đó bà không còn xuất hiện nữa.
“Đây là con nhà ai thế?” Hạ Cảnh Lâm tao nhã cầm thìa, đôi mắt xinh đẹp, dịu dàng mang theo sự tò mò: “Xinh thật đấy.”
Hạ Trăn rõ ràng không muốn ăn cơm cùng cô út, lạnh lùng đáp: “Con của quản gia Lý.”
Nhân lúc hai người đang bàn tán về Dụ Trầm, cậu bé Hà Chi An đang ngoan ngoãn ngồi bên cạnh Hạ Cảnh Lâm mở to mắt đánh giá cậu em trai xinh đẹp đối diện.
Dụ Trầm là một chuyên gia giao tiếp nhí, bé nhẹ nhàng đặt chiếc thìa xuống, vẫy tay với Hạ Cảnh Lâm và Hà Chi An: “Chào cô chú ạ~. Cháu tên là Dụ Trầm.”
“Hả? Không phải cậu tên là Dụ Trầm Trầm sao?” Đôi mắt to của Hạ Trăn tràn đầy vẻ nghi ngờ. Cậu nhớ lúc Dụ Trầm tự giới thiệu, đã nói mình tên là: “Trầm Trầm”.
“Trầm Trầm là tên ở nhà ạ.” Dụ Trầm nghiêm túc giải thích.
“Phụt!” Hạ Cảnh Lâm bật cười trêu chọc Hạ Trăn: “Hóa ra đến cả tên người ta mà cũng không biết.”
Mặt Hạ Trăn lập tức đỏ bừng: “Không có! Đây là tên mới con đặt cho em ấy!”
Hạ Cảnh Lâm tiếp tục cười trộm, rồi hỏi Dụ Trầm: “Bảo bối nhỏ, con năm nay mấy tuổi rồi?”
Cô thật sự rất tò mò về Dụ Trầm, dù sao thì cũng lâu lắm rồi, cô chưa thấy cháu trai mình có người bạn thân nào.
Dụ Trầm là trường hợp duy nhất.
Dụ Trầm ngoan ngoãn cười: “Dạ bốn tuổi.”
“Bốn tuổi rồi à?” Hạ Cảnh Lâm cảm thấy đứa trẻ trước mặt thực sự không giống một đứa trẻ lớp chồi, nhiều nhất chỉ là một nhóc tì lớp mầm.
“Dạ vâng ạ.” Dụ Trầm bẽn lẽn ngẩng gương mặt nhỏ lên: “Cô xinh đẹp quá ạ.”
Được bảo bối xinh đẹp khen, Hạ Cảnh Lâm tức thì mừng rỡ như hoa nở trong lòng, đứng dậy đi tới xoa xoa đôi má tròn trịa của Dụ Trầm: “Bảo bối miệng ngọt thật đấy.”
Hà Chi An theo mẹ đến chỗ Dụ Trầm, nhìn Hạ Trăn nói: “Anh tên là An An.”
Dụ Trầm lại vẫy tay nhỏ: “Chào anh An An ạ.”
Hà Chi An xấu hổ khoác tay Hạ Cảnh Lâm, suýt nữa thì bị cậu em trai xinh đẹp trước mặt làm cho tan chảy.
Ở trường mẫu giáo có rất nhiều bạn, nhưng cậu chưa bao giờ thấy một cậu bé nào xinh đẹp, đáng yêu đến thế.
Cậu dè dặt đưa ngón tay ra, chọc vào má trắng nõn của Dụ Trầm.
Hạ Trăn vô cùng khó chịu khi thấy đàn em ngày đầu tiên mình thu nạp bị người khác nhòm ngó.
“Em ấy có hỏi cậu tên gì đâu!”
Hạ Trăn đẩy ghế em bé của Dụ Trầm lại gần hơn, ánh mắt có phần ghét bỏ nhìn chằm chằm vào ngón tay của Hà Chi An: “Em ấy là đàn em của tớ, không có sự cho phép của tớ, cậu không được phép đυ.ng vào.”
Hà Chi An lập tức trốn sau lưng Hạ Cảnh Lâm, một lúc lâu không dám hó hé tiếng nào. Đừng thấy cậu cao lớn nhưng cậu hoàn toàn không có cách nào với người anh họ nhỏ hơn mình vài ngày này.
Dụ Trầm nhận ra sự khó chịu của Hạ Trăn liền gọi một tiếng: “Đại ca~.”
“Ừm.” Hạ Trăn lộ vẻ kiêu ngạo, nhìn Hà Chi An với ánh mắt khoe khoang.
Hạ Cảnh Lâm nhìn hai đứa trẻ đang “tranh giành tình cảm”, bỗng dưng cảm thấy cháu trai nhỏ của mình hình như đã thay đổi rất nhiều.
...
Trong bữa ăn, đối mặt với cô và anh họ mới quen không lâu, Dụ Trầm hoàn toàn không sợ người lạ, bé vung vẩy chiếc thìa nhỏ, ăn rất ngon lành.
Món thịt cừu hầm mềm nhừ, mùa đông ăn là bổ nhất. Dụ Trầm bưng bát nhỏ, ăn không biết chán, miệng nhét đầy thức ăn phồng cả lên.
Mặc dù ăn rất nhanh nhưng bé không làm rơi một hạt cơm nào, thực sự khiến Hạ Cảnh Lâm phải kinh ngạc.