Dụ Trầm nhét nó vào túi áo bông nhỏ, không ngừng gật đầu: “Biết rồi ạ!”
Hạ Trăn rất hài lòng với phản ứng của Dụ Trầm, cậu dẫn bé tham quan phòng ngủ thêm một lúc nữa, rồi chuẩn bị đưa bé đi ăn cơm.
Cùng lúc đó, trong một phòng giám sát đầy máy móc, người đàn ông đến kiểm tra định kỳ bấm một dãy số.
“Thư ký Trần, camera trong phòng Hạ Trăn bị đen màn hình rồi.”
“Ừ, nó được giấu trong một mô hình của cậu ấy.”
“Chắc sẽ không bị phát hiện đâu, mấy trăm cái mô hình lận, cậu ấy gần như không đυ.ng vào cái nào.”
...
Bên kia, Hạ Trăn đang chuẩn bị đưa Dụ Trầm đến nhà ăn thì đột nhiên va phải hai bóng người quen thuộc trên hành lang.
Một quý cô xinh đẹp, thanh lịch, phía sau có một cái đuôi nhỏ.
Hạ Trăn vừa thấy cái đuôi nhỏ kia liền tỏ ra ghét bỏ, miễn cưỡng mím môi. Đến khi quý cô đi đến trước mặt, cậu mới không tình nguyện cụp mắt xuống: “Cô.”
Cậu bé đi sau cô của Hạ Trăn rất sợ Hạ Trăn, tuy cao hơn cậu nửa cái đầu nhưng cử chỉ lại rất nhút nhát.
Sự chú ý của cậu bé hoàn toàn dồn vào Dụ Trầm. Cậu rất tò mò, hai tháng không gặp, sao nhà Hạ Trăn đột nhiên lại có thêm một cậu bé đáng yêu, xinh đẹp thế này.
Cậu bé có đôi mắt sáng và hàm răng trắng, lúc nghiêng đầu nhìn trộm trông vừa ấm áp lại vừa ngọt ngào, trong mắt như có những vì sao, người mũm mĩm như búp bê phúc bảo trong tranh Tết.
Hạ Trăn rất nhạy cảm, cũng để ý thấy ánh mắt hứng thú của em họ.
Cậu lập tức kéo Dụ Trầm ra sau lưng mình, hung dữ lườm em họ một cái.
Ba của Hạ Trăn tên là Hạ Cảnh Việt, là con cả trong nhà, có hai người em trai và một người em gái.
Những năm đầu, nhà họ Hạ cũng là một gia tộc danh giá nhưng tài lực và danh vọng còn kém xa bây giờ. Chính cuộc hôn nhân giữa Hạ Cảnh Việt và Tống Chỉ, mẹ của Hạ Trăn đã giúp nhà họ Hạ có được vị thế như ngày hôm nay.
Hạ Cảnh Việt là người con thông minh nhất trong bốn người con của ông Hạ, được hưởng nền giáo dục ưu tú từ nhỏ, là một thiên tài thiếu niên nổi tiếng ở thành phố Hải. Trong khi đó, hai người con trai còn lại của ông Hạ suốt ngày chỉ biết ăn chơi trác táng, gây họa khắp nơi, còn cô con gái út lại chẳng có ý định quản lý công ty, chỉ muốn an phận làm một tiểu thư tự do tự tại. Vì vậy, ông Hạ mới quyết định giao quyền thừa kế công ty cho Hạ Cảnh Việt.
Oái oăm thay, Hạ Cảnh Việt tuy năng lực giỏi giang nhưng phương diện tình cảm lại quá hồ đồ. Vì bỏ rơi Hạ Trăn để đi ra nước ngoài, ông hoàn toàn chọc giận ông Hạ. Ông cụ trong cơn tức giận đã đoạn tuyệt quan hệ cha con với Hạ Cảnh Việt, và tuyên bố vĩnh viễn cấm ông bước chân vào nhà họ Hạ.
Cuối cùng, người thừa kế của nhà họ Hạ rơi vào tay Hạ Trăn.
Mối quan hệ của Hạ Trăn và hai người chú rất tệ. Dĩ nhiên, trong mắt người ngoài, nguyên nhân của tình trạng này đều là do tính tình đứa trẻ quái gở, u ám, không biết lễ phép, bài xích người lớn. Hai người chú của Hạ Trăn bề ngoài trông rất hiền lành, nhân từ.
Tuy Hạ Trăn chỉ mới năm tuổi nhưng trực giác lại rất chuẩn, cậu biết họ là hai con hổ mặt cười. Còn về cô út Hạ Cảnh Lâm, Hạ Trăn cũng ghét nhưng không đến mức chống đối.
Hạ Cảnh Lâm thỉnh thoảng sẽ đến thăm cháu trai nhỏ. Bà cảm thấy Hạ Trăn lúc nhỏ thật đáng thương. Không cha không mẹ đã đành, ông nội ruột vì bất hòa với Hạ Cảnh Việt mà ốm đau triền miên trên giường bệnh, căn bản không có ai quan tâm đến Hạ Trăn.
Cái dinh thự rộng lớn này chẳng khác nào một chiếc l*иg son lộng lẫy, e rằng người quan tâm đến Hạ Trăn nhất chính là hai vị quản gia kia.
Dù sao Hạ Trăn cũng chỉ là một đứa trẻ năm tuổi rưỡi. Tính cách cô độc, không muốn nói chuyện với người lớn, nhưng máu mủ ruột rà, bà vẫn thỉnh thoảng đến thăm dù Hạ Cảnh Lâm vô số lần bị cháu trai đối xử lạnh nhạt.
Trong nhà ăn, Dụ Trầm mặc yếm màu be, ngồi trên chiếc ghế cao dành riêng cho trẻ em, đôi mắt to sáng như đá quý lén lút quan sát Hạ Cảnh Lâm.