Chương 19: Tặng mô hình

“Nước mũi của em đừng có dính vào người anh, bẩn lắm.” Hạ Trăn cảnh cáo cục bánh nếp trên người.

“Dạ!” Dụ Trầm tựa cằm lên vai Hạ Trăn, đôi chân ngắn đung đưa theo nhịp bước của cậu. Dần dần, Hạ Trăn mò mẫm được cách bế trẻ con, hai tay đỡ lấy cái mông nhỏ của Dụ Trầm, Dụ Trầm cũng phối hợp, cả người nép vào ngực Hạ Trăn, thoải mái nhắm hờ mắt lại.

Đây là lần đầu tiên hai đứa ở gần nhau đến thế.

Hạ Trăn có thể ngửi thấy mùi sữa ngọt ngào.

“Dụ Trầm Trầm?”

Dụ Trầm ngơ ngác đáp: “Dạ!”

Hạ Trăn lẩm bẩm: “Ngày nào em cũng uống sữa à?”

Dụ Trầm nhớ lại một lúc lâu, rồi chậm rãi lắc đầu. Trước khi đến nhà họ Hạ, bé vẫn luôn ở nhờ nhà dì, chưa bao giờ được uống sữa. Nhưng anh trai nhà dì thì ngày nào cũng uống. Có một lần, anh trai uống sữa thừa rồi vứt cho bé, bé còn chưa kịp uống thì đã bị dì giật lại. Mãi đến khi chú Lý Hoán chăm sóc, bé mới được uống sữa.

“Không phải đâu ạ.” Dụ Trầm đáp.

Hạ Trăn: “Vậy tại sao người em toàn mùi sữa?”

“Mùi rất nồng.”

Hạ Trăn lén lặng lẽ dí sát mũi vào áo bông nhỏ của Dụ Trầm, lại ngửi ngửi.

Quả nhiên, ngọt ngào mà cũng thơm phết.

...

Đoạn đường vốn chỉ mất mười lăm phút, hai đứa trẻ lại đi gần nửa tiếng mới tới. Lần nữa bước vào phòng ngủ của Hạ Trăn, Dụ Trầm không còn cảm giác căng thẳng, bé lễ phép nói lời xin lỗi vì làm phiền cậu, sau đó ngây thơ hỏi Hạ Trăn: “Em xem ở đây được không ạ?”

Hạ Trăn: “Cứ xem tự nhiên.”

Được cho phép, Dụ Trầm vui vẻ bắt đầu tham quan khắp phòng ngủ sang trọng và xinh đẹp.

“Cung điện đẹp quá.”

Mấy chữ này, Dụ Trầm nói không được chuẩn lắm làm Hạ Trăn phải lén cười.

Đã đén giờ ăn tối, nhà bếp đang chuẩn bị bữa ăn cho Hạ Trăn. Bình thường cậu chọn món trước ba ngày, nhưng hôm nay dẫn theo Dụ Trầm nên cần thêm vài món, đây là quy tắc đãi khách thông thường trong lớp học lễ nghi mà Hạ Trăn đã học.

“Nhóc mập, lại đây chọn món em muốn ăn đi.”

Hạ Trăn mở máy tính bảng, gọi Dụ Trầm đang bận rộn như một chú bướm nhỏ.

Dụ Trầm đang mải mê ngắm những tác phẩm nghệ thuật xinh đẹp được trưng bày trong phòng ngủ của Hạ Trăn. Nghe thấy cậu gọi, bé miễn cưỡng quay đầu lại: “Cơm trắng ạ.”

Hạ Trăn chau mày: “Còn gì nữa?”

Dụ Trầm bắt đầu cạn vốn từ, nghĩ một lúc lâu, ngây ngô đáp lại hai chữ: “Ịt ịt (thịt thịt).”

Hạ Trăn không đôi co với bé nữa, tiện tay thêm vào vài món ăn rồi nôn nóng rủ Dụ Trầm chơi cùng.

Với kinh nghiệm chơi game ít ỏi của Dụ Trầm, trò bé giỏi nhất chính là trốn tìm. Phòng ngủ của Hạ Trăn siêu lớn, là một nơi lý tưởng để chơi trốn tìm.

Hạ Trăn tất nhiên không thích trò chơi trẻ con này, nhưng thấy bộ dạng tự chơi tự vui của Dụ Trầm, cậu nhếch mép, buồn chán nghịch bộ đồ chơi lego.

Tiếng cười của Dụ Trầm rất dễ lây lan, phòng ngủ của cậu chưa bao giờ náo nhiệt đến thế.

Lúc này, Dụ Trầm dừng lại trước tủ trưng bày mô hình của Hạ Trăn. Bên trong bày rất nhiều mô hình nhân vật tinh xảo, đắt tiền, Dụ Trầm ngẩng đầu nhỏ, giơ tay ra đếm.

“1... 2... 3...”

“Thích không? Anh hiếm khi chơi mấy mô hình này.” Hạ Trăn xuất hiện sau lưng bé, hào phóng nói: “Nếu em thể hiện tốt, anh có thể tặng cho em.”

“Thật ạ?” Đôi mắt to tròn như quả nho của Dụ Trầm lấp lánh vẻ phấn khích và mong đợi.

“Đương nhiên.” Lần đầu tiên Hạ Trăn cảm nhận được ánh mắt sùng bái thế này, cậu khoanh tay, vô cùng đắc ý: “Hôm nay có thể tặng trước cho em một cái.”

Dụ Trầm vui sướиɠ vỗ tay, nhìn sang trái lại sang phải, cuối cùng chỉ vào hàng búp bê trên cùng nói: “Đại ca! Con có đuôi nhỏ ạ!”

Hạ Trăn: “Cái cuối cùng?”

Dụ Trầm mãn nguyện gật đầu: “Dạ đúng ạ.”

Hạ Trăn là một đứa trẻ nói được làm được, không một chút do dự, đẩy ghết lại gần, lấy ra mô hình chú hươu nhỏ mà Dụ Trầm đã chọn.

Khi cậu đưa cho Dụ Trầm, Dụ Trầm thích thú dùng bàn tay múp míp ngọt ngào cúi đầu với Hạ Trăn: “Cảm ơn ạ.”

Vẻ mặt Hạ Trăn đột nhiên có chút không tự nhiên, cậu khoanh tay nói: “Làm đàn em của anh là sẽ có quà, biết chưa?”