Chương 18: Anh bế em

Cơn tức của Hạ Trăn dịu đi một nửa, cậu bĩu môi đặt Dụ Trầm xuống.

Dụ Trầm đang bối rối nhưng vẫn rất phối hợp tâng bốc: “Sức của đại ca khỏe ghê!”

Hạ Trăn cụp mắt, liếc bé một cái rồi khoanh tay: “Sách gì mà kỳ quái thế, sau này đừng đọc nữa.”

Tuy Dụ Trầm rất muốn hỏi tại sao, nhưng nhớ đến trách nhiệm của một đàn em, thế là ngoan ngoãn chu miệng nhỏ ra: “Dạ được.”

Vật lộn cả buổi sáng, Hạ Trăn mệt lử.

Lúc nãy cậu chạy về lấy sôcôla gặp quản gia Từ, giờ chắc đám người đó đang đợi ở ngoài khu nhà ở rồi.

Hạ Trăn ngồi xuống sofa định nghỉ một lát, không ngờ lúc này một cậu bé mềm mại đột nhiên sáp lại gần. Cậu bé vung nắm đấm nhỏ, chu đáo đấm vai cho cậu.

Hạ Trăn lẩm bẩm: “Em làm gì đấy?”

Dụ Trầm ngọt ngào đáp: “Đại ca, em thích làm đàn em của anh!”

Sắc mặt Hạ Trăn kinh ngạc, gương mặt non nớt đột nhiên đỏ bừng: “Sến súa.”

Dụ Trầm khẽ hừ, càng ra sức vung nắm đấm nhỏ hơn.

Nắng trưa gay gắt mà dễ chịu, rọi lên người hai đứa trẻ. Dụ Trầm đấm một hồi thì mỏi, như kẹo bông sắp tan chảy, từ từ dính vào vai Hạ Trăn, gương mặt nhỏ tròn vo có hơi buồn ngủ.

Hạ Trăn đã học được cách xem đồng hồ, cậu ngẩng đầu nhìn thời gian: “Này, Dụ Trầm Trầm.”

“Dạ?” Cậu bé đáp.

Hạ Trăn: “Hôm nay quản gia Lý không có ở đây, trưa nay em ăn gì?”

Đầu óc Dụ Trầm phản ứng rất chậm, giọng sữa ngái ngủ run run: “Dì hàng xóm, mang cơm.”

Hạ Trăn nghĩ một lúc rồi ra lệnh: “Là đàn em của tôi, anh muốn giao cho em một nhiệm vụ.”

Dụ Trầm cuối cùng cũng ngẩng đầu lên, lặp lại lời của Hạ Trăn: “Nhiệm vụ ạ?”

Hạ Trăn gật đầu: “Nhiệm vụ của em là chiều nay chơi với anh.” Nói xong, cậu lo lắng quan sát Dụ Trầm sợ bé không đồng ý. Để tăng xác suất Dụ Trầm đồng ý, cậu nói thêm: “Anh có siêu nhiều đồ ăn vặt, còn có rất nhiều đồ ngọt nữa.”

Trước sự cám dỗ của đồ ăn vặt, Dụ Trầm vui vẻ đồng ý. Nhưng trước khi đi, bé lo lắng hỏi: “Đại ca.”

Hạ Trăn: “Ừm?”

Dụ Trầm lí nhí đáp: “Sú về sẽ không tìm thấy em.”

Hạ Trăn vội nói: “Thì em gọi điện cho chú ấy là được.”

Dụ Trầm ngẩng đầu nhỏ lên: “Em không biết số điện thoại của sú.”

Hạ Trăn nhìn quanh phát hiện trong phòng ngủ không có điện thoại bàn, cậu nói: “Anh gọi cho chú ấy.”

“Dạ được.” Dụ Trầm chạy nhanh đến cưa, ngoan ngoãn đợi Hạ Trăn mở. Hạ Trăn cao hơn bé rất nhiều, có Hạ Trăn ở đây, bé không cần phải khuân ghế rồi.

Hạ Trăn vừa nhớ ra từ đây có thể đi thẳng đến phòng ngủ, đi mất khoảng mười lăm phút.

Đi được một lúc, bước chân của Dụ Trầm ngày càng mềm nhũn, dần dần tụt lại phía sau, chu miệng nhỏ.

Hạ Trăn vội vàng đi phía trước, quay đầu lại giục: “Đi nhanh lên.”

Dụ Trầm ấm ức bĩu môi: “Đại ca.”

Hạ Trăn: “Lại gì nữa?”

Cậu bé mũm mĩm bắt đầu làm nũng: “Đi không nổi.”

Tuy trước khi đến nhà họ Hạ, Dụ Trầm thường xuyên phải bôn ba khắp nơi cùng Dụ Hữu Sơn, nhưng bé rất ít khi phải tự đi bộ. Cộng thêm việc bé bị bệnh tim, bình thường lại càng ít vận động. Hôm nay vật lộn cả buổi sáng, Dụ Trầm đã rất mệt.

Đoạn đường đi chưa được một nửa, Hạ Trăn nghĩ bé đang lười biếng, bèn chắp tay sau lưng: “Này, em không đi theo, anh đi một mình đấy.”

Dụ Trầm vừa nghe, vội vàng run rẩy đuổi theo. Nhưng bé thật sự rất mệt, chạy được hai bước đã không nhịn được bật khóc nức nở như thể phải chịu một nỗi ấm ức to lớn.

Đây là lần đầu tiên Hạ Trăn thấy Dụ Trầm khóc dữ dội như vậy, thậm chí còn khóc thảm thiết hơn cả những đứa trẻ nhớ mẹ ở trường mẫu giáo. Cậu luống cuống chạy đến trước mặt Dụ Trầm, nhíu mày nói: “Đừng khóc nữa, Dụ Trầm Trầm.”

Đôi mắt to ươn đẫm của Dụ Trầm ngấn lệ, bé buồn bã sụt sịt mũi.

“Thôi được rồi.”

Hạ Trăn bất đắc dĩ mím môi, cũng không thể bỏ Dụ Trầm lại đây được, đành miễn cưỡng dang tay ra: “Lại đây.”

Dụ Trầm khóc nức nở: “Dạ?”

Hạ Trăn hừ lạnh: “Anh bế em.”

Dụ Trầm mất một lúc mới phản ứng lại, chóp mũi nhỏ xinh ửng hồng. Một lát sau, bé được nhấc bổng lên không trung, mặt đối mặt với Hạ Trăn.

Hạ Trăn lần đầu bế trẻ con, chưa quen lắm, hai tay chỉ ôm lấy lưng Dụ Trầm khiến cậu đi lại rất khó khăn.