Chương 17: Biểu diễn ảo thuật

Giặt xong quần bông, Hạ Trăn vất vả lắm mới đứng được lên ghế giúp Dụ Trầm phơi quần ra ban công.

Dì Lưu hàng xóm đang phơi nắng, sau khi nhìn rõ mặt đứa trẻ ở ban công bên cạnh, không thể tin nổi mà dụi mắt.

Đây, đây là thiếu gia

Trong phòng khách, Dụ Trầm hào phóng chia sẻ tất cả đồ ăn vặt ngon cho Hạ Trăn để bày tỏ lòng biết ơn. Hạ Trăn không có hứng thú với đồ ăn vặt, trong lòng đang suy nghĩ chuyện rất quan trọng khác.

“Này, Dụ Trầm Trầm.”

Hạ Trăn ngồi trên sofa, nghiêm nghị nhìn bé: “Trò ảo thuật lần trước em nói, rốt cuộc là gì?”

Miệng Dụ Trầm nhét đầy phô mai. Nghe vậy, bé liền sáp lại gần Hạ Trăn, đôi mắt to tròn như thủy tinh nhìn Hạ Trăn hết bên trái rồi lại bên phải.

“Nhìn anh làm gì?” Hạ Trăn khó chịu dịch người sang một bên.

Đôi mắt to của Dụ Trầm nhìn chằm chằm vào túi áo của cậu: “Đại ca, sôcôla của anh đâu ạ?”

“Sôcôla gì?” Hạ Trăn thắc mắc.

Dụ Trầm khoa tay múa chân: “Sôcôla màu đỏ, màu xanh, màu xanh lá cây ấy ạ.”

Hạ Trăn cố gắng nhớ lại, thứ mà Dụ Trầm nói hẳn là viên kẹo Giáng sinh mà cô cậu mang từ Pháp về. Hôm đó cậu không ăn cơm nên tiện tay vớ lấy một viên bỏ vào túi.

“Cần cái đó làm gì?”

“Biểu diễn ảo thuật, cần ạ.”

Thấy Dụ Trầm nói chắc như đinh đóng cột, Hạ Trăn như hạ quyết tâm, đứng dậy: “Đợi.”

Nói xong, cậu chạy khỏi khu nhà ở của người làm như một cơn gió.

Giờ này, rất nhiều người làm trong nhà họ Hạ đang nghỉ ngơi sau khi đổi ca. Khi thấy cậu chủ nhỏ xuất hiện ở khu nhà ở, ai nấy đều mở to mắt, túm năm tụm ba bàn tán.

Ba mươi phút sau, Hạ Trăn đi xe tham quan riêng của gia đình quay trở lại khu nhà ở.

Thằng nhóc mập cùng tầng với Dụ Trầm đang chơi ngoài sân, thấy Hạ Trăn chạy như bay tới, sợ như chuột thấy mèo, ôm quả bóng da lủi đi.

Hạ Trăn liếc nó một cái, không còn để tâm đến phản ứng của những đứa trẻ này nữa.

Trước đây, bọn họ trốn tránh cậu sẽ khiến cậu rất khó chịu.

“Dụ Trầm Trầm.” Chạy đến cửa nhà Lý Hoán, Hạ Trăn thở hổn hển: “Có phải thanh sôcôla này không?”

Mắt Dụ Trầm sáng rực lên: “Đúng ạ!”

Hạ Trăn đưa thanh sô cô la cho bé, l*иg ngực nhỏ phập phồng liên tục, nôn nóng giục: “Biểu diễn nhanh lên.”

Loại sôcôla này được bán theo thanh, mỗi thanh to bằng lòng bàn tay người lớn. Được rắc đầy hạt phỉ, mùi thơm hòa quyện của sôcôla và hạt phỉ vụn lập tức xộc vào mũi hai đứa trẻ ngay khi lớp giấy bạc bên ngoài vừa được bóc ra.

“Dạ!”

Thấy Dụ Trầm đồng ý dứt khoát, sắc mặt Hạ Trăn thoáng vui mừng nhưng lại cố gắng không biểu lộ ra. Cậu lén lút tiến lại gần Dụ Trầm, đôi mắt nâu nhạt hơi mong đợi sáng lên.

Dụ Trầm dùng bàn tay nhỏ nhận lấy thanh sôcôla, dùng sức bẻ nó ra. Ngay sau đó, bé há miệng to hết mức có thể.

Hạ Trăn nhìn bé với vẻ hơi nghi ngờ.

Ảo thuật gì đây?

Chỉ trong mười mấy giây ngắn ngủi, Dụ Trầm cho hết thanh sôcôla vào miệng. Vì răng cửa bị sún, bé chỉ có thể dùng răng hai bên để nhai.

Dụ Trầm giống như một chú sóc nhỏ đang tích trữ lương thực, mãn nguyện lại hạnh phúc.

Đợi đến khi bé nuốt hết sô cô la, nó giơ hai ngón tay hình chữ V ra trước mặt Hạ Trăn: “Sôcôla, biến mất rồi!”

Sắc mặt Hạ Trăn đanh lại trong giây lát, rồi dần dần nghiêm lại.

Hơi thở vẫn chưa đều của cậu, đột nhiên gấp gáp hơn.

Bé vừa ăn xong sôcôla ngọt ngào vẫn chưa nhận ra nguy hiểm đang đến gần. Đang lúc bé nhe hàm răng trắng nhỏ sún mất hai răng thì cẳng chân đột nhiên lơ lửng giữa không trung, ngay sau đó cả người bị Hạ Trăn nhấc bổng lên.

Gương mặt nhỏ của Hạ Trăn trông rất hung dữ: “Dụ Trầm Trầm!”

“Dạ có em!” Dụ Trầm vẫn cười vui vẻ nhưng không hiểu tại sao Hạ Trăn đột nhiên trở nên hung dữ như vậy.

Vì Dụ Trầm hơi nặng, Hạ Trăn phải gắng hết sức, nhưng vì sĩ diện mà không chịu đặt nó xuống, chỉ có thể chất vấn: “Đây là ảo thuật của em đấy à?”

“Dạ đúng ạ.” Dụ Trầm liếʍ lớp sôcôla bên mép, nhẹ nhàng đáp: “Trong truyện tranh vẽ thế mà.”