Hạ Trăn liếc mắt liền thấy chiếc quần bông hoa nhí. Cậu nhón chân, nhẹ nhàng rút nó ra, ngắm nghía hai giây rồi chau mày: “Ống quần rách rồi.”
Dụ Trầm cúi đầu, run rẩy nói: “Vâng ạ.”
Hạ Trăn từ nhỏ sống trong nhung lụa, đương nhiên không hiểu được suy nghĩ của Dụ Trầm. Cậu hỏi lại: “Sao không mặc quần mới?”
Dụ Trầm đáp: “Em sợ lại tè ra, bẩn ạ.”
“Bẩn thì có phải không giặt được đâu.” Hạ Trăn đưa chiếc quần bông hoa nhí cho Dụ Trầm, ghét bỏ nói: “Mặc vào mau!”
Dụ Trầm ậm ừ hai tiếng, đôi tay nhỏ vịn vào cạp quần nhưng không thể cởi ra được.
“Hầy dà!”
Mặt Dụ Trầm đỏ bừng, bé cất giọng sữa nhờ Hạ Trăn giúp đỡ: “Đại ca, em cởi không ra.”
Hạ Trăn nhíu mày, lẩm bẩm: “Ngốc chết đi được.”
Miệng nói vậy, nhưng cậu vẫn cúi người xuống giúp Dụ Trầm cởi chiếc quần bông đã ướt sũng: “Duỗi chân ra!”
Dụ Trầm ngồi lại trên chiếc ghế đẩu nhỏ, ngoan ngoãn làm theo.
Khi Hạ Trăn cởϊ qυầи bông của Dụ Trầm, cậu nhìn thấy hai bắp chân tròn như ngó sen.
Dụ Trầm chớp đôi mắt to xinh đẹp: “Đại ca, anh giỏi thật!”
Hạ Trăn được khen, tâm trạng tự nhiên cũng tốt lên. Gương mặt non nớt, tinh xảo hơi kiêu ngạo, tiện thể chê bai Dụ Trầm: “Em đúng là mập thật.”
Dụ Trầm tính tình rất tốt, phối hợp cong cong đôi mắt.
Không còn bị chiếc quần bông bó buộc, Dụ Trầm nhấc chân lên, định thay qυầи ɭóŧ. Qυầи ɭóŧ của bé đều do Lý Hoán mua, phía sau có in hình một chú cừu con. Khi chiếc quần được kéo lên, cái mông nhỏ của Dụ Trầm khẽ run, nhìn từ phía sau tròn trịa, mềm mại như một viên thạch rau câu.
“Anh đi đây.”
“Hôm nay em phiền quá.”
Hôm nay Hạ Trăn ra ngoài không báo trước, giờ này chắc đám người kia lại đang lật tung cả thế giới lên tìm cậu để cho uống thuốc.
Giúp Dụ Trầm thay xong chiếc quần bông sạch sẽ, cậu định rời đi. Nhưng vừa mới đi đến cửa, sau lưng đột nhiên vang lên giọng trẻ con: “Đại ca~.”
Hạ Trăn bực bội quay đầu lại: “Gì nữa?”
Dụ Trầm chỉ vào quần bông bị ướt: “Anh có thể bỏ nó vào trong chậu được không ạ?”
Hạ Trăn lập tức như một con cá nóc đang tức giận: “Dụ Trầm Trầm, em bắt anh giặt quần áo cho em à?”
Thiếu gia Hạ mười ngón tay không dính nước, đừng nói là giặt quần áo, ngay cả uống nước cũng phải có người rót sẵn nước ấm đưa tới.
Dụ Trầm lại ngọt ngào gọi: “Đại ca!”
Hạ Trăn cạn lời: “Gì!”
Dụ Trầm: “Anh có biết dùng máy giặt không ạ!”
Khí thế kiêu ngạo của Hạ Trăn tức thì xẹp đi một nửa, ánh mắt dời đi nơi khác, miễn cưỡng đáp: “Không biết.”
Dụ Trầm xua tay, bắt chước động tác khi giặt quần áo của mẹ: “Vậy chỉ có thể vò thôi ạ.”
Hạ Trăn cứng rắn từ chối: “Anh không giặt.”
Dụ Trầm ngoan ngoãn thương lượng với cậu: “Anh lấy nước, em giặt được không ạ?”
Bồn rửa quá cao, Dụ Trầm không thể với tới.
Hạ Trăn liếc nhìn bồn rửa trong nhà vệ sinh: “Không để cho quản gia Lý giặt được à?”
Dụ Trầm chậm rãi lắc đầu: “Chú làm việc mệt ạ.”
Hôm nay bé mặc quần bông mới, vừa mặc vào đã tè ướt, Dụ Trầm rất sợ chú nghĩ bé không ngoan. Nếu bé giặt sạch quần trước, chú sẽ không trách bé nhiều đâu.
Thấy Hạ Trăn vẫn không có ý định giúp mình, đôi mắt ngấn lệ của Dụ Trầm run lên, chóp mũi hơi đỏ.
“Cảm ơn đại ca đã giúp em thay quần áo.”
Dụ Trầm ôm quần bông đi vào nhà vệ sinh, chuẩn bị tự mình thử xem sao.
Hạ Trăn quen được nuông chiều nhưng nhìn bộ dạng run rẩy bưng ghế đẩu của Dụ Trầm, cậu vẫn không nỡ lòng nào. Huống hồ, Dụ Trầm có thể coi là người bạn nhỏ duy nhất trong dinh thự này chịu chơi với cậu.
Lần trước cậu gặp một đứa trẻ ở vườn hoa, nói được một câu nên chưa được coi là bạn. Nhưng không hiểu sao, ngày hôm sau đứa trẻ đó lại cùng ba mẹ dọn đi.
“Em đúng là đồ ngốc.”
Hạ Trăn miễn cưỡng xắn tay áo lên. Tuy cậu cao hơn nhưng với tới bồn rửa mặt của người lớn cũng khá vất vả, chỉ có thể nhón chân lên.
“Tránh ra, nhóc mập!”
Hạ Trăn sầm mặt, trông rất khó chọc vào.
Dụ Trầm nghe xong ngoan ngoãn dịch sang một bên. Bé nghiêng đầu lén lút quan sát Hạ Trăn.
Tuy Hạ Trăn chưa từng giặt quần áo, nhưng cậu từng thấy cô giáo giặt khăn mặt ở trường mầm non. Cậu bắt chước cô giáo, đổ nước giặt vào rồi chăm chú vò. Lúc thay nước, eo đột nhiên bị hai cánh tay nhỏ nhỏ nhắn, mềm mại ôm lấy.
Dụ Trầm áp gương mặt nhỏ tròn vo vào ngực Hạ Trăn, cười nói: “Anh là đại ca tuyệt vời nhất thế giới! Sau này, em cũng sẽ giặt quần áo cho anh!”
“Chậc.” Hạ Trăn tỏ vẻ khinh thường, nhưng vừa vò vừa không kìm được mà âm thầm lặp lại ba chữ “nhất thế giới”.
“Tốt nhất em nên nhớ những lời này.”
“Đừng có ôm anh!”