Chương 15: Đàn em

Hạ Trăn ngượng ngùng khoanh tay, ra dáng ông cụ non: “Dụ Trầm Trầm, qua mấy ngày khảo sát, tôi đồng ý cho cậu làm đàn em của tôi.”

Cậu học được câu này từ các bậc trưởng bối trong nhà.

Cậu thấy nó rất ngầu.

“Đàn em?” Dụ Trầm lí nhí: “Đàn em là sao ạ?”

Thấy Dụ Trầm không hiểu từ đàn em, mặt Hạ Trăn hiện lên vẻ vui sướиɠ khó hiểu: “Cậu gọi tôi là đại ca, sau này phải nghe lời tôi.”

Vốn tưởng Dụ Trầm nghe xong sẽ rất phấn khích, nào ngờ gương mặt bầu bĩnh của bé lại pha lẫn vẻ phức tạp. Một lúc sau, bé cụp đôi mắt to long lanh xuống, yếu ớt nói: “Nghe không hay lắm ạ.”

“Cậu...” Mặt Hạ Trăn tức thì đỏ bừng, gắt lên: “Không hay chỗ nào? Cậu làm đàn em của tôi, tôi sẽ bảo kê cậu.”

“Bảo kê em?” Dụ Trầm đang muốn đi tè, vẻ mặt rất nghiêm túc, hai chân lén lút run rẩy.

Bé ngoan ngoãn hỏi: “Còn gì nữa không ạ?”

“Còn...” Dòng suy nghĩ của Hạ Trăn vô thức bị Dụ Trầm dẫn dắt, cậu lẩm bẩm: “Đồ ăn vặt chia cho cậu một nửa.”

“Còn nữa không ạ?”

“Còn nữa?” Hạ Trăn cảnh cáo: “Nhóc mập, cậu đừng có quá đáng.”

Tuy nhiên, cậu vẫn nói thêm: “Nếu cậu cần giúp đỡ, tôi có thể giúp.”

Lần này, Dụ Trầm rất vui.

Tuy danh nghĩa là cái đuôi nhỏ, nhưng thực tế cũng không khác bạn tốt là mấy.

Bé hài lòng nhảy tưng tưng hai cái, ngọt ngào gật đầu: “Được ạ!”

Thấy bé vui vẻ, Hạ Trăn vội cảnh cáo: “Cậu đừng mừng vội, làm đàn em của tôi, phải thỉnh thoảng báo cáo cho tôi một số chuyện.”

“Ví dụ như...” Hạ Trăn đang nghiêm túc suy nghĩ thì Dụ Trầm trước mặt đột nhiên cuống quýt giơ tay: “Báo cáo!”

Hạ Trăn nhướn mày: “Ừm?”

Môi Dụ Trầm run rẩy, đôi mắt ngấn lệ ngày càng tủi thân: “Đại ca! Em tè ra quần rồi! Cần giúp đỡ ạ!”

Mười phút sau, hai đứa trẻ một cao một thấp, đón ánh nắng chan hòa khắp hành lang, một trước một sau chậm rãi bước đi.

Đứa nhỏ hơn có dáng đi rất kỳ quặc, phần quần bông phía sau mông ướt một mảng. Vốn dĩ đã mặc dày, lúc này hai chân nhỏ lại cố tình dạng ra, trông càng giống một chú chim cánh cụt vụng về.

Còn đứa lớn hơn, mặt mày nghiêm túc, suốt cả quãng đường đều tỏ ra ghét bỏ.

Hạ Trăn không hiểu nổi tại sao bốn tuổi rồi mà còn tè dầm?

Dĩ nhiên, lời nói ra như bát nước đổ đi. Cậu trở thành đại ca của Dụ Trầm, nếu vứt một đứa trẻ tè dầm lại rồi tự mình bỏ đi có hơi vô đạo đức.

Dụ Trầm suốt cả quá trình không dám ngẩng đầu, cảm giác ẩm ướt trong quần rất khó chịu. Nhưng điều khiến bé buồn nhất là do ham chơi mà làm bẩn chiếc quần bông mới mà chú Lý Hoán mua cho.

Đôi mắt đẫm lệ, bé bĩu môi đi theo Hạ Trăn vào nhà.

...

Hạ Trăn nhìn một vòng, căn hộ nhỏ sạch sẽ tinh tươm. Trên sofa đặt rất nhiều đồ chơi, có vịt cao su nhỏ, súng đồ chơi, bộ truyện cổ tích và một vài búp bê hoạt hình, vừa nhìn là biết những món đồ mà Dụ Trầm thường chơi.

“Quần bông ở đâu?”

“Ở đằng kia ạ.” Giọng sữa của Dụ Trầm rất yếu, rõ ràng xìu hơn rất nhiều.

Hạ Trăn thấy bộ dạng ỉu xìu của cậu nhóc, cố tình trêu chọc: “Bốn tuổi rồi còn tè dầm.”

Dụ Trầm nghe xong càng thêm xấu hổ, bé sụt sịt cái mũi đỏ ửng, những giọt lệ to như hạt đậu lập tức lã chã rơi xuống.

Sắc mặt Hạ Trăn khẽ biến, muốn nói gì đó lại không xuống nước được, chỉ hừ một tiếng rồi đi tới giúp Dụ Trầm tìm quần bông.

“Đại ca, lấy quần bông cũ được không ạ?”

Dụ Trầm bị ướt mông nên không dám ngồi lên sofa, bé dùng hết sức bình sinh khuân chiếc ghế đẩu nhỏ tới rồi chán nản ngồi xuống.