Cậu vốn nghĩ Dụ Trầm sẽ không tin, không ngờ bé lại chân thành vỗ tay: “Woa, anh giỏi quá! Lúc uống thuốc, anh giống như một chú sư tử nhỏ oai phong vậy.”
Hạ Trăn khẽ hừ một tiếng, lạnh lùng đắp chăn: “Cách xưng hô kỳ quặc.”
Dụ Trầm vẫn cười rạng rỡ, giọng sữa ngọt ngào tràn đầy sự quan tâm ngây thơ: “Uống thuốc rồi thì chú sư tử nhỏ mới khỏi bệnh được ạ.”
Hạ Trăn nhíu mày, kỳ quái nhìn Dụ Trầm: “Nhóc mập, cậu vào phòng ngủ của tôi làm gì?”
Lần này, Lý Hoán trả lời thay Dụ Trầm: “Nghe nói cậu bị bệnh, Trầm Trầm lo lắng cho cậu nên đòi đến xem.”
“Xem con... làm gì...” Hạ Trăn ngạc nhiên cụp mắt xuống, sắc mặt có chút không tự nhiên. Sau đó, cậu dứt khoát quay mặt đi không nhìn hai người nữa.
Ba người nhìn nhau hồi lâu, Hạ Trăn với vẻ mặt kỳ lạ mới hắng giọng, miễn cưỡng nói: “Thuốc nguội rồi.”
Lý Hoán ngạc nhiên mỉm cười, vội vàng cho người làm vào thay thuốc.
Trong phòng ngủ, mọi thứ nhanh chóng trở nên bận rộn.
Lúc bác sĩ khám cho Hạ Trăn, cậu nằm trên giường không nói một lời, chỉ là đôi mắt màu nâu nhạt thỉnh thoảng nhìn về phía cục bột màu kem bên cạnh.
Cậu luôn cảm thấy trên người nhóc mập có mùi ngọt ngào.
Nhưng cậu không có bằng chứng.
Mãi đến trưa, Hạ Trăn sau khi uống thuốc xong thì ngủ thϊếp đi, còn Dụ Trầm theo Lý Hoán ra nhà ăn dùng bữa. Vì quá vui, bé ăn liền một hơi hết một bát cơm trộn thịt bò nhỏ.
...
Hai ngày trôi qua thật nhanh.
Hôm nay, Lý Hoán đích thân đến gặp ông Hạ ở thành phố bên cạnh để báo cáo tình hình gần đây của Hạ Trăn. Trong nhà lắp camera giám sát, nên dù đi cả ngày, Lý Hoán cũng yên tâm.
Ăn sáng xong, Dụ Trầm như mọi khi ôm gối nhỏ nằm trên sofa xem bộ phim hoạt hình yêu thích. Khi bé đứng dậy định đi tè, bỗng nhìn thấy một bóng người quen thuộc đang ngồi trên cái cây ngoài cửa sổ.
Bốn mắt nhìn nhau, Dụ Trầm cười với Hạ Trăn trên cây.
Hạ Trăn không nói, chỉ: "Hừ."
Chú cừu Shaun trên ti vi đang chiếu đến đoạn gay cấn, Dụ Trầm thu lại tầm mắt, nhanh chóng chuyên tâm xem hoạt hình.
Hạ Trăn trên cây lúc này sốt ruột rồi.
Bình thường cậu nhóc mập thấy cậu đều rất phấn khích. Hôm nay sao thế nhỉ?
Cậu vịn vào cành cây, cố gắng đứng lên để Dụ Trầm nhìn thấy mình. Nhưng Dụ Trầm đã hoàn toàn bị ti vi thu hút, chẳng để ý đến cậu.
“Nhóc mập!” Hạ Trăn hết cách, miễn cưỡng gọi: “Tôi có chuyện muốn nói với cậu.”
Dụ Trầm ngơ ngác quay đầu lại, khuôn mặt nhỏ bầu bĩnh lộ ra vài phần khó hiểu: “Có chuyện ạ?”
Hạ Trăn lập tức kiêu ngạo nhướn mày: “Ừ.”
“Em bận lắm.” Giọng sữa của Dụ Trầm mang theo chút bất lực, bé lại quay đầu xem ti vi.
Tập này hay lắm, bé đã đợi rất lâu rồi. Bé nhất định phải xem xong mới đi tè được!
“Dụ Trầm Trầm!” Bị làm lơ, Hạ Trăn hung dữ quát: “Cậu mà không ra, tôi đi đấy. Cậu không ra thì đừng có hối hận!”
Dụ Trầm chau mày, cuối cùng cũng chịu nhìn Hạ Trăn.
Bé luyến tiếc nhìn ti vi lần cuối, giọng run rẩy: “Ra liền!”
...
Khuân ghế, mở cửa,.. một loạt các bước quen thuộc, lúc Dụ Trầm xuống lầu đã là mười phút sau.
Thấy vậy, Hạ Trăn thản nhiên nhảy từ trên cây xuống, đi đến trước mặt Dụ Trầm.
Hôm nay Dụ Trầm mặc áo khoác lông dày hình gấu màu kaki, mỗi bước đi, đôi tai nhỏ trên mũ lắc lư theo mỗi bước chân của bé.
Đây là lần đầu tiên hai đứa đứng gần nhau đến thế. Tuy chỉ chênh nhau một tuổi, nhưng Hạ Trăn lại cao hơn Dụ Trầm rất nhiều.
“Chuyện gì ạ?” Bị làm phiền khi xem hoạt hình, Dụ Trầm hơi hờn dỗi, chu môi ra vẻ tủi thân.