Dụ Trầm ngọt ngào nói: “Chúng ta ở cùng nhau nhé!”
Lý Hoán sững người, trong đôi mắt nâu nhạt ánh lên một tia kinh ngạc khó tả. Ông không nói gì nữa, chỉ nắm chặt bàn tay nhỏ của Dụ Trầm hơn một chút.
Bên ngoài phòng ngủ của Hạ Trăn có rất nhiều người đang đứng. Dụ Trầm ngẩng đầu lên, phát hiện có cả bác sĩ mặc áo blouse trắng, những người đàn ông trung niên mặc vest đen giống Lý Hoán cùng một vài vệ sĩ vẻ mặt rất hung dữ.
Thấy Lý Hoán đến, Từ Khải như gặp được cứu tinh, đặc biệt khi thấy cậu bé mà tối hôm đó thiếu gia cố tình đi tìm, anh ta mừng rỡ chạy tới: “Hai chú cháu cuối cùng cũng đến rồi.”
Lý Hoán gật đầu, nhìn về phía cửa phòng ngủ: “Tình hình bên trong thế nào rồi?”
Từ Khải thở dài, đầu đau như búa bổ: “Vẫn không chịu uống thuốc.”
Lý Hoán bình tĩnh gật đầu: “Tôi vào thử xem.”
...
Đẩy cánh cửa gỗ nặng trịch màu trắng ra, Dụ Trầm sững sờ khi bước vào. Nơi này giống một cung điện hơn là phòng ngủ.
Dụ Trầm thậm chí còn cảm thấy nơi này đẹp hơn tẩm cung của nhà vua trong truyện cổ tích.
Bên trong rất sạch sẽ, gần như không một hạt bụi.
Tấm rèm màu xanh đậm được làn gió ấm từ điều hòa khẽ lay động, Hạ Trăn nằm trên giường, thân hình mảnh khảnh, tạo thành một sự tương phản mạnh mẽ với chiếc giường gỗ to lớn màu trắng.
Có lẽ do tông màu chủ đạo của căn phòng hơi lạnh nên dù đang bật điều hòa nhưng Dụ Trầm vẫn cảm thấy hơi se lạnh.
Bé chậm rãi nghĩ liệu Hạ Trăn có sợ hãi khi ngủ một mình ở đây vào ban đêm không?
Thấy Hạ Trăn nằm bất động, Lý Hoán không dám tùy tiện làm phiền, đang do dự không biết mở lời thế nào thì Dụ Trầm nhỏ giọng hỏi: “Hoàng tử, anh đang ngủ ạ?”
Nghe thấy giọng sữa quen thuộc, Hạ Trăn đang không cảm xúc bỗng mở mắt. Đôi môi khô khốc vì sốt không còn một giọt máu, cậu cắn nhẹ môi, bướng bỉnh quát: “Ra ngoài!”
Dụ Trầm mím môi, hai ngón tay xoắn vào nhau, đầu nhỏ đang nghĩ biện pháp giải quyết.
Trong truyện, Hạ Trăn tuy là nhân vật phản diện, nhưng phần lớn là do quá trình trưởng thành bị những kẻ có ý đồ xấu trong gia tộc cố tình xúi giục, khích bác. Nghĩ kỹ lại, Hạ Trăn thật đáng thương. Từ nhỏ không có tình thương của ba mẹ, thường bị người lớn trêu chọc, chế nhạo, không biết cách biểu đạt, không giỏi ăn nói nên tính cách mới ngày càng cô độc, u ám.
Cuối cùng, sau khi biết được tất cả những việc làm của cháu mình, ông Hạ hoàn toàn thất vọng. Khi chọn người thừa kế, điều ông coi trọng nhất chính là phẩm chất và tư cách của một con người.
Rõ ràng, Hạ Trăn trong truyện hoàn toàn không đạt.
Nhớ lại những tình tiết phức tạp đó, đầu nhỏ của Dụ Trầm sắp không chứa nổi. Thật ra khi đọc cuốn sách này, có rất nhiều chỗ bé hiểu lơ mơ, dù sao tuổi thật của bé cũng chỉ mới bảy tám tuổi, chắc phải lớn thêm chút nữa mới có thể hiểu hết toàn bộ cốt truyện.
Căn phòng im lặng một lúc lâu.
Lý Hoán lo lắng cau mày, không muốn để Dụ Trầm tiến lên nữa. Ông ngồi xổm xuống, đang định bế Dụ Trầm đi thì bé đột nhiên lanh lẹ né tránh, từng bước nhỏ chạy về phia Hạ Trăn.
Hôm nay Dụ Trầm mặc một chiếc áo bông màu kem, quần màu trắng ngà mềm mại, đôi bốt đi tuyết hình vịt con màu vàng, khắp người tỏa ra mùi hương cam ngọt
Bé vụng về nghiêng đầu, cố gắng nhìn thẳng vào Hạ Trăn đang trốn trong chăn: “Nghe nói anh không uống thuốc? Anh sợ đắng ạ?”
Giọng điệu câu này hơi cao mang theo chút đắc ý, nói ra trong hoàn cảnh này có ý hơi khoe khoang. May mà ngoại hình Dụ Trầm xinh xắn, nên chẳng những không khiến người ta ghét mà ngược lại còn rất đáng yêu.
“Cậu mới sợ đắng ấy.” Hạ Trăn nghe xong, “vụt” một cái ngồi bật dậy, gương mặt nhỏ đỏ bừng không cảm xúc nhìn Dụ Trầm: “Đừng nói bậy!”
“Em uống thuốc không bao giờ sợ đắng.” Dụ Trầm đút tay vào túi, cười đắc ý: “Một hơi là uống hết.”
Hạ Trăn thấy bộ dạng đắc ý của Dụ Trầm thì nổi giận, cầm lấy cốc nước trên tủ đầu giường, nhấp một ngụm nhỏ rồi lại đặt xuống.
“Thấy chưa, tôi không sợ đắng.”
Hạ Trăn cảm thấy có lẽ mình sốt đến hồ đồ rồi, nếu không sao lại đi chấp nhặt với một cậu nhóc mập.