Chương 10: Cậu biểu diễn thử xem

Nhìn ánh mắt chân thành và mong đợi của cậu nhóc mập không giống như đang nói dối.

Sắc mặt cậu thoáng biến đổi, quyển sách đang ôm chặt trong lòng cũng được nới lỏng ra, cậu từ từ tiến lại gần bé.

Nhưng mới đi được nửa đường, cậu đột nhiên dừng bước, bướng bỉnh nhướn mày: “Chẳng có gì hay ho.”

Lần này, cậu không nghe Dụ Trầm giải thích nữa, chưa đầy hai giây sau đã biến mất khỏi tầm mắt của Dụ Trầm.

Dụ Trầm thở phào nhẹ nhõm, đôi mắt to tròn trong suốt lặng lẽ cụp xuống, rồi hướng về ánh nắng ban mai xuyên qua tầng mây, bé vểnh cái mông nhỏ lên, từng bước từng bước đi lên cầu thang.

...

Màn đêm buông xuống.

Lý Hoán lo xong bữa tối cho Hạ Trăn, bàn giao công việc với vị quản gia còn lại xong thì về nhà chăm sóc Dụ Trầm. Ngày mai ông được nghỉ, định dẫn Dụ Trầm đi công viên giải trí, tiện thể mua một ít quần áo.

Tòa nhà chính nơi Hạ Trăn ở rất lớn, là do mẹ cậu đặc biệt sửa sang lại ngay từ khi cậu mới chào đời. Mẹ cậu là một nhà thiết kế, lãng mạn và dịu dàng, nên phong cách thiết kế của tòa lâu đài màu trắng này cũng tự nhiên lan tỏa sự yên bình và tươi đẹp. Cứ đến mùa xuân, bên ngoài tòa nhà chính được bao phủ đầy dây leo và tường vi rậm rạp. Những lúc không vui, Hạ Trăn sẽ ngồi ngẩn ngơ trong vườn hồng.

Thời gian trôi đi từng chút một, tòa nhà chính yên tĩnh đến đáng sợ.

Dĩ nhiên, mỗi đêm kể từ khi ba cậu đi, Hạ Trăn đều phải đối mặt với sự cô độc như vậy.

Hạ Trăn trằn trọc không yên trong chăn.

Suốt cả ngày, những lời nói của cậu nhóc mập kia luôn vang vọng trong đầu cậu.

Rốt cuộc thì cậu nhóc mập đó biết trò ảo thuật gì mà người khác không biết làm nhỉ?

Lại còn quả quyết nói sẽ không lừa cậu?

Hạ Trăn năm tuổi rưỡi vắt óc suy nghĩ cũng không tìm ra đáp án.

Hình như cũng không tệ nếu chỉ biểu diễn ảo thuật cho một mình cậu xem.

Cuối cùng, cánh cửa gỗ kiểu Âu khổng lồ của phòng ngủ tầng hai “rầm” một tiếng được đẩy ra, vệ sĩ và quản gia đang canh cửa vội vàng chạy tới.

“Thiếu gia! Cậu...”

Hạ Trăn mặc áo choàng đen, nghiêm mặt, đi giày da trông rất ngầu, ra vẻ người lớn: “Bây giờ tôi muốn đến chỗ chú Lý tìm cậu nhóc mập.”

Quản gia Lưu và vệ sĩ tò mò nhìn nhau, sau đó cẩn thận cúi người: “Cậu tìm nó có việc gì không?”

Hạ Trăn không giải thích, chạy thẳng về phía sau. Từ chỗ cậu có lối đi thông thẳng đến khu nhà ở của người làm, đến phòng của Lý Hoán rất nhanh.

...

Bên kia, Lý Hoán đang chơi cùng Dụ Trầm. Hôm nay các cô chú hàng xóm cho Dụ Trầm rất nhiều đồ chơi mà con cái họ không chơi nữa. Dụ Trầm rất thích con vịt cao su màu vàng không nỡ rời tay.

Đúng lúc này, cửa phòng ngủ vang lên tiếng gõ. Thường thì vào giờ này, lý do có người tìm ông chỉ có thể là Hạ Trăn lại nổi cáu, vị quản gia kia không đối phó được.

Lý Hoán vội vàng xỏ dép ra mở cửa, khi nhìn thấy dáng người bé nhỏ đứng ở cửa, ông kinh ngạc mở to mắt.

“Thiếu gia, sao cậu lại đến đây?”

Hạ Trăn khoanh tay, đứng ở cửa nhìn chằm chằm Dụ Trầm đang chơi vịt con. Sau một hồi lâu, cậu chau mày hỏi: “Này, nhóc mập. Không phải cậu nói muốn biểu diễn ảo thuật cho tôi xem sao? Cậu biểu diễn thử xem.”

Nghe thấy giọng Hạ Trăn, Dụ Trầm bật người ngồi dậy trên giường. Hai đôi mắt to xinh đẹp long lanh nhìn nhau một lúc lâu, Dụ Trầm bĩu môi, rồi lại nằm xuống giường, thậm chí còn cố tình để mông nhỏ tròn vo của mình hướng về phía Hạ Trăn.

Bị cho ăn bơ, mặt Hạ Trăn lập tức đỏ bừng, cuống quýt nói: “Này, cậu không biết làm ảo thuật đúng không?”

Đôi mắt của Dụ Trầm nấp trong bóng tối khẽ nheo lại, sau đó bé thoải mái nhấc đôi chân mập mạp lên, chậm rãi nói: “Không phải ban ngày anh không muốn xem sao”.

Lần đầu tiên Lý Hoán thấy thiếu gia buồn bực thế này. Nghe Dụ Trầm nói xong, chiếc cổ thon dài trắng nõn của Hạ Trăn bỗng ửng hồng. Cậu mím chặt môi, đôi mắt tinh xảo xinh đẹp che giấu chút chột dạ.