Mười giờ sáng, ánh nắng xuyên qua tầng mây dày đặc, bao trùm lên dinh thự màu trắng tọa lạc giữa lòng bờ sông Tô Thành. Khu nhà dành cho người làm, nằm ở phía bên trái dinh thự lại náo nhiệt khác hẳn ngày thường.
“Tôi đã nói rồi mà, Dụ Hữu Sơn chẳng phải thứ tốt lành gì. Thấy chưa? Nỡ lòng nào vứt đứa con mới năm tuổi lại đây, còn mình thì cao chạy xa bay.”
“Đừng nói bậy, hình như nhà ông Dụ có việc gấp nên mới đi vội như thế.”
“Việc gấp gì chứ! Tôi thấy là đi trốn nợ thì có.”
Ánh sáng loang lổ chói mắt chiếu xuống người lớn đang bàn tán xôn xao, tiếng bước chân vội vã vang lên cách đó không xa. Họ liếc mắt nhìn, ai nấy đều lắc đầu, thở dài dạt sang một bên.
Bấy giờ, bé đang ngoan ngoãn ngồi trên ghế cuối cùng cũng chen qua đám đông và thò cái đầu nhỏ của mình ra ngoài.
Thấy ánh sáng, bé bất giác đưa bàn tay nhỏ mũm mĩm lên che đi tia nắng chói mắt, vành mắt sưng húp ửng lên một màu đỏ sẫm, hai bên má lấm tấm nước mắt đã khô từ lâu.
Nhìn mấy người lạ trước mặt, đôi mắt đen láy tròn xoe của bé dè dặt chớp chớp, đôi giày bông dày màu nâu đã bạc màu vì giặt nhiều lần cũng ngượng ngùng rụt về phía sau. Trông bé như một con thú nhỏ bị lạc mẹ giữa đồng hoang, bồn chồn và lo lắng.
“Con là Dụ Trầm phải không?”
Quản gia vừa bước tới cẩn thận bế cục bột nhỏ trước mặt vào lòng, đưa ngón tay chọc nhẹ lên đôi má mũm mĩm của bé, vẻ mặt có chút căng thẳng.
Quản gia tên Lý Hoán là đồng hương với cha của bé, Dụ Hữu Sơn. Ông từng nghe ông Dụ kể cậu nhóc từ bé đã ốm yếu, vừa sinh ra đã mắc bệnh tim bẩm sinh khiến tim bơm máu không đủ, không thể chạy nhảy nô đùa như bạn bè cùng trang lứa. Vì không gom đủ tiền phẫu thuật nên mãi bé vẫn chưa được chữa trị.
Cục bột nhỏ trắng trẻo mập mạp trước mắt nhìn qua chẳng giống một đứa trẻ ốm yếu bệnh tật chút nào, chỉ là gương mặt hơi trắng bệch và môi có phần tím tái. Nhưng ngũ quan của bé lại rất xinh xắn, hàng mi dài và dày, dễ thương như búp bê trong tranh Tết, vô cùng đáng yêu.
“Chào sú ạ.”
Giọng sữa lí nhí không rõ của cậu bé khẽ vang lên.
Bé rụt rè mím chặt đôi môi đầy đặn, đồng tử trong suốt như thủy tinh ánh lên vài phần sợ hãi và dò xét.
Tháng trước, lúc đang chơi ngoài đồng, bé vô tình vấp phải cục đá làm hai cái răng cửa lung lay rồi rụng mất. Dạo gần đây nói chuyện hơi bị ngọng, phát âm cũng bị ảnh hưởng đôi chút. Chứ bình thường bé có thể gọi “chú” rành rọt lắm.
Lý Hoán mỉm cười trìu mến: “Ngoan quá, con tên là Trầm Trầm phải không?”
Lần này, bé không đáp lời ngay. Bé chậm rãi ngẩng đầu, ngẩn ngơ nhìn những đám mây trôi trên trời, dường như đang có tâm sự. Đôi mắt chăm chú ấy trong veo như thủy tinh, không vương một hạt bụi trần.
Một lát sau, một cơn gió đông thổi qua.
Mái tóc mềm mại của bé lòa xòa trên vầng trán trắng nõn, đôi mắt to xinh đẹp ươn ướt lại nhuốm vẻ rối rắm và bất an, trông rất thiếu cảm giác an toàn.
Lý Hoán nghĩ bé chỉ đang nhớ Dụ Hữu Sơn, có thể tưởng tượng được một đứa trẻ mới bốn tuổi bị bỏ lại nơi này sẽ sợ hãi đến mức nào.
Ông dịu dàng dỗ dành: “Đừng lo, ba con sắp về đón con rồi.”
Bé cuối cùng cũng có phản ứng. Đôi môi mềm mại hơi bĩu ra, hai giọt nước mắt to như hạt đậu tức thì lăn dài trên má.
Nếu không có gì thay đổi, ba sẽ không bao giờ về đón bé nữa.
Bé đã bị bỏ rơi.