Lý Diên Tuyết từ nhỏ đã là một người mù, được các cô chú trong thôn Hoè Thụ cùng nhau nuôi lớn. Có lẽ vì thôn Hoè Thụ chỉ có mỗi mình cậu là trẻ con, nên mọi người đều rất yêu thương, cưng chiều cậu n …
Lý Diên Tuyết từ nhỏ đã là một người mù, được các cô chú trong thôn Hoè Thụ cùng nhau nuôi lớn. Có lẽ vì thôn Hoè Thụ chỉ có mỗi mình cậu là trẻ con, nên mọi người đều rất yêu thương, cưng chiều cậu như báu vật trong lòng.
Tin tức ở thôn Hoè Thụ rất khép kín, điều này khiến Lý Diên Tuyết luôn lo lắng về thế giới bên ngoài. Nếu một ngày kia xảy ra loạn lạc, có dân chạy nạn hoặc quân đội kéo đến, thì dân làng Hoè Thụ e rằng chẳng có chút sức lực nào để chống đỡ.
Không kìm được lo lắng, cậu đem nỗi sợ này nói với các cô chú trong thôn. Họ mỉm cười, xoa đầu cậu và bảo:
“Đừng lo, sẽ không có ai vào được đâu.”
Lời nói ấy làm cậu an tâm phần nào.
Cho đến một ngày…
Khi đang đi trên đường, Lý Diên Tuyết đột nhiên bị một người đàn ông nắm lấy cổ tay. Giọng nói lạnh lẽo của đối phương vang lên:
“Không muốn sống nữa sao? Dám bước vào khu vực cấm cấp S?”
Khu vực cấm cấp S?
Đó là cái gì chứ?
Lý Diên Tuyết chỉ hiểu lờ mờ hai chữ “khu vực cấm”, đang định hỏi thêm thì người đàn ông bất ngờ cõng cậu lên, mang ra khỏi thôn Hoè Thụ.
Lý Diên Tuyết: ???
Cứu với! Có người bắt cóc ngay tại chỗ luôn rồi!!!
*
Từ một ngày nào đó, khắp nơi trên Trái Đất bắt đầu lan tràn các hiện tượng quỷ dị.
Con người phải sống trong cảnh hôm nay chưa biết ngày mai, mỗi ngày đều nơm nớp lo sợ, chỉ sợ bị những thứ quỷ dị tìm tới. Ban đêm có kẻ lang thang trong bóng tối, tàn sát không thương tiếc những ai còn chưa ngủ; những ngày mưa, có những kẻ không mặt cầm ô, kéo người qua đường vào trong chiếc ô của mình; trong các trung tâm thương mại, bất ngờ xuất hiện những tấm áp phích quy tắc chết chóc, xoá sổ từng người vi phạm quy tắc.
Không gian sinh tồn của nhân loại bị ép đến tận cùng, không còn một kẽ hở. Không ai có thể đoán trước được ngày mai của mình sẽ ra sao.
Thành viên của Cục Quản lý Sự việc Đặc biệt – cơ quan chuyên giải quyết các hiện tượng quỷ dị – đều là những kẻ liều mạng.
Còn Thích Nguy, đội trưởng của Cục, chính là kẻ liều lĩnh nhất trong số đó.
Cô độc, lạnh lùng như một cỗ máy vô cảm, anh dùng những phương pháp cứng rắn nhất để giải quyết những hiện tượng quỷ dị, chẳng màng tới tiếng khóc của những người sống sót.
Không ai biết rằng Thích Nguy đã đạt độ dung hợp đáng sợ 98% với một hiện tượng quỷ dị cấp SS.
Tiếng vo vo bên tai, ảo ảnh méo mó trước mắt, những vảy lạnh lẽo mọc trên cổ tay – tất cả đều đang báo hiệu rằng anh sắp mất kiểm soát.
Thích Nguy đã từ bỏ việc chữa trị, ngày càng bất cần mạng sống của chính mình.
…Cho đến một ngày, anh tình cờ cứu được một người.
Lúc người đó nhìn anh, thế giới của Thích Nguy lần đầu tiên trở lại vẻ thuần khiết, trắng trong.
🤩🤩🤩🤩🤩🤩🤩