Chương 25: Bảo vật gia truyền của Đại Long Long 4

Chắc các con đang đau đầu không biết làm sao để lấy lòng người bạn đời định mệnh, lo lắng không biết làm sao để được người ấy yêu thương, bối rối không biết làm cách nào để khiến ánh mắt và trái tim của người ấy mãi mãi đặt trên mình, đúng không? Vậy thì cuốn sách quý giá này chính là bí kíp giúp các con toại nguyện.

Các chú rồng con thân mến, khi học được hết những kinh nghiệm tình trường được tổ tiên truyền lại trong cuốn bảo điển này, đừng quên ghi lại cảm nhận của bản thân, truyền tiếp cho thế hệ sau. Chỉ có như vậy, tộc Rồng đến từ vực sâu của chúng ta mới có thể luôn là người dẫn đầu trên con đường theo đuổi tình yêu.

Vượt xa các tộc rồng khác mấy lần, đây chẳng phải là chuyện rất đáng mừng và tự hào sao?

Được rồi, các chú rồng con thân mến, giờ các con có thể lật trang và bắt đầu khám phá quyển tình thư bảo điển này rồi, chúc may mắn nha~]

Tần Thạc hoàn toàn không ngờ rằng, món báu vật được khắc ghi trong trí nhớ truyền thừa của mình… lại là một bí kíp tình yêu được tổ tiên tộc Rồng đến từ vực sâu dày công nghiên cứu và truyền lại qua bao đời.

Quả nhiên, tổ tiên hắn đúng là có tầm nhìn xa trông rộng.

Mà khéo sao, đúng lúc này lại là thứ hắn cần nhất.

Sau khi cẩn thận đóng lại hộp gỗ và đặt lên bàn tế, Tần Thạc ôm cuộn sách da vào lòng, trong lòng thầm hạ quyết tâm: nhất định phải đọc kỹ từng câu chữ, tuyệt đối không được làm mất mặt tổ tiên tộc Rồng đến từ vực sâu!

Lúc vị quản gia già chạm mặt Tần Thạc ở cửa, không hiểu sao lại cảm thấy hôm nay bệ hạ có vẻ tươi tắn lạ thường, ánh mắt như nhuốm sắc xuân.

“Bệ hạ, bữa tối đã chuẩn bị xong. Có cần gọi Lận thiếu gia xuống dùng cơm không ạ?”

“Em ấy vẫn ở trong phòng à?”

“Vâng, chiều giờ không thấy ra ngoài.”

Tần Thạc nghe vậy, trong lòng khẽ chùng xuống: “Tôi sẽ tự đi gọi.”

Nói xong hắn liền đưa tay sờ vào cuộn sách da trong ngực, không hiểu sao, dù vẫn chưa đọc kỹ nội dung bên trong, nhưng chỉ cần nghĩ đến thôi là đã thấy tự tin hơn hẳn.

Quản gia nhìn theo bóng lưng hắn rời đi, trong mắt đầy thắc mắc: bệ hạ đang giấu bảo vật gì trong lòng vậy?

Nghĩ kỹ lại, bệ hạ của họ bao năm qua luôn sống một mình, ngoài xử lý công vụ thì là đánh đám dị tộc gây rối, dường như chẳng có thú vui gì đặc biệt.

Hoàn toàn khác hẳn với những tộc rồng khác, thích sưu tập châu báu sáng lấp lánh, hay bay khắp nơi truy tìm công chúa, hoặc du ngoạn khắp núi sông.

Còn bệ hạ của họ… chẳng khác gì một cỗ máy lao động, chỉ có làm việc mới khiến hắn cảm thấy vui vẻ.

Thế mà dạo gần đây, có điều gì đó đang dần thay đổi.

Lận Du từ trong phòng chế tạo chiến giáp bước ra, có hơi chột dạ. Cậu thật sự đã đắm chìm trên mạng cả buổi chiều, đến tận bây giờ mới chịu đi ra.

Thật không nên chút nào! Mai phải tự nhắc mình không được tái phạm, nhất định phải học cách kiềm chế.

Không biết Đại Long Long có giận không nếu biết mình chơi lâu như vậy...

Đang nghĩ thì cậu chạm mặt Tần Thạc đang tìm mình.

Vừa nhìn thấy đối phương, Lận Du lập tức cảm thấy chột dạ, chủ động mở miệng trước: “A… anh tới tìm em đó hả… i nha?”

Gặp tình huống thế này, đương nhiên phải đánh phủ đầu trước rồi chủ động làm nũng.

Tần Thạc nhìn cái bánh nếp đen trắng nhỏ nhắn đứng đó, chiều cao còn chưa tới đầu gối mình, liền đưa tay bế cậu vào lòng: “Quản gia nói em ở trong phòng cả buổi chiều không ra ngoài?”

Cậu biết thế nào Tần Thạc cũng hỏi mà…

Lận Du dùng cái móng ú ụ ôm lấy cổ Tần Thạc, ngoan ngoãn rúc vào lòng hắn, lại cảm thấy trong ngực hình như có gì cấn cấn, khiến cậu không thoải mái.

“Em chơi điện tử một chút thôi, quên mất thời gian rồi i nha… sau này em sẽ chú ý hơn mà… nha… trong ngực anh có gì vậy nha?”

Bị hỏi đột ngột như vậy, Tần Thạc hơi khựng lại: “Không có gì đâu, chỉ là một cuốn sách thôi. Đi ăn thôi, đói chưa?”

Nghe nhắc đến ăn, Lận Du lập tức quên sạch mấy chuyện đang thắc mắc, gật đầu lia lịa: “Đói rồi, i nha!”

Quản gia đợi sẵn trong phòng ăn, thấy hai người cùng vào, lập tức mỉm cười kéo ghế trẻ em đã chuẩn bị sẵn cho Lận Du. Đó là một chiếc ghế hình gấu trúc, đúng theo hình thú của cậu, trên ghế còn có thêm miếng đệm in hình gấu trúc nữa.

Tần Thạc nhẹ nhàng đặt cậu lên ghế, rồi mới ngồi xuống bên cạnh.

Lận Du nhìn đĩa đồ ăn đã được bóc sạch vỏ, toàn là măng tre mà cậu thích, ngoái đầu nói với quản gia: “Cảm ơn ông quản gia, i nha~”

Một tiếng “ông quản gia” gọi ra mềm nhũn như bánh bao, khiến tim vị quản gia già cũng mềm nhũn theo. Ông cười hiền lành: “Tiểu thiếu gia muốn ăn gì nào, ăn chút sườn non nhé?”

Tần Thạc nhìn cảnh tượng chủ tớ hòa hợp vui vẻ bên cạnh, nói: “Lao Ân, giúp tôi rót ly nước.”

Nghe vậy, quản gia vội vàng đặt đũa xuống, xoay người đi rót nước cho bệ hạ.

Chờ ông rời đi, Tần Thạc nghiêng người tới gần: “Măng đủ không? Có cần bóc thêm cho em không?”



Tác giả có lời muốn nói:

Toàn thể tộc Rồng đến từ vực sâu: Được rồi, chúng ta thừa nhận… kho báu lớn nhất của tộc ta chính là… tình yêu!