Chương 17: Ở cùng phòng với Đại Long Long 2

Phòng to thế này, nửa đêm mà muốn đi vệ sinh thì chắc phải chạy marathon mất!

Tần Thạc lại hiểu lầm là cậu thấy phòng lớn nên sợ, không dám nói thẳng ra.

Hắn thầm nghĩ có lẽ cậu cảm thấy trong lòng thấy bất an nên mới muốn đổi phòng.

“Phòng nhỏ hơn thì không có. Nếu em không muốn ngủ một mình, vậy ngủ với anh cũng được. Để anh dẫn em sang xem phòng anh.”

Không để cậu kịp phản ứng lại, Tần Thạc đã ôm cậu quay người, mở cửa căn phòng bên cạnh.

Trang trí hai phòng gần như giống hệt nhau, chỉ khác là phòng này có dấu hiệu đã được sử dụng. Bên trong còn phảng phất mùi hương quen thuộc, là mùi của Tần Thạc.

Việc ngủ cùng hắn, thật ra Lận Du cũng không phản cảm. Dù sao hồi ở tinh cầu biên viễn, hai người cũng từng ngủ cùng nhau.

Được đặt nhẹ lên giường, Lận Du ngước mắt nhìn Tần Thạc: “Em ngủ ở đây… có làm phiền anh không nha~ ?”

“Không đâu, cứ thoải mái nghỉ ngơi.” Tần Thạc dịu dàng xoa đầu cậu: “Cần gì cứ nói với anh, anh sẽ bảo người chuẩn bị.”

Lận Du vội xua tay: “Không cần, em không thiếu thứ gì hết ạ, nha.”

Cậu thật chưa bao giờ nghĩ có ngày mình được sống trong một căn phòng to thế này. Huống hồ… còn là ở hoàng cung. Cả trong mơ cậu cũng chưa từng dám tưởng tượng xa đến vậy.

Đúng lúc này, quản gia gõ cửa bước vào: “Bệ hạ, bữa tối đã chuẩn bị xong. Ngài dùng ngay bây giờ hay đợi sau khi tắm rửa xong ạ?”

Tần Thạc nhìn về phía Lận Du, ý muốn hỏi cậu.

Ngồi tàu vũ trụ lâu như vậy, dù lúc đó có tắm qua rồi, nhưng vẫn không sảng khoái bằng tắm ở nhà. Lận Du ngập ngừng nói: “Em muốn tắm xong rồi ăn, được không nha?”

Tần Thạc gật đầu: “Được, anh dẫn em đi…”

“Không cần! Không cần đâu i nha!” Lận Du vội vã xua tay: “Em tự tắm được mà, từ trước đến giờ em đều tự tắm hết ạ!”

Nếu không biết Tần Thạc là ai thì không sao. Nhưng bây giờ đã biết Tần Thạc là quốc chủ của đế quốc, mà còn để hắn tắm cho mình thì… cậu chắc sống dai quá rồi!

Lúc này, quản gia đúng lúc lên tiếng: “Bệ hạ, hay là để thần lo liệu sinh hoạt thường ngày cho Lận thiếu gia nhé?”

Tần Thạc không vội trả lời mà quay sang hỏi Lận Du: “Em thấy sao?”

Lận Du gật đầu như gà mổ thóc: “Được ạ! Dạ tất nhiên là được, nha!”

Để chứng minh mình thật sự có thể tự lo, cậu cố gắng vươn đôi chân ngắn tũn, nhảy khỏi giường, theo quản gia đi về phía phòng tắm.

Vừa bước vào, thấy bồn tắm hình cánh hoa trắng muốt, mắt Lận Du sáng rực. Cậu dùng bàn tay mũm mĩm sờ lên thành bồn, rồi quay đầu nhìn quản gia, đôi mắt long lanh như đang phát sáng: “Cháu có thể… ngâm mình ở đây không ạ, i nha?”

Quản gia già nghe giọng nói non nớt mềm mại của bé gấu trúc, ánh mắt cũng dịu dàng hẳn: “Đương nhiên là được rồi, tiểu thiếu gia.”

Chiếc bồn tắm kia được lắp đặt từ lâu nhưng chưa từng có ai sử dụng. Mãi đến khi Lận Du xuất hiện, cuối cùng nó cũng đợi được chủ nhân thật sự của mình.

Quản gia cẩn thận điều chỉnh nước vừa đủ độ ấm. Lận Du ngồi vào trong bồn, bồn tắm rất to mà cậu lại nhỏ xíu, nên để giữ thăng bằng bé gấu trúc phải dùng đôi tay mũm mĩm bám lấy thành bồn, dù vậy vẫn bị nước đẩy cho chao đảo nhẹ nhàng.

Thấy vậy, quản gia liền đeo thêm cho cậu một chiếc phao bơi nhỏ vòng quanh cổ.

Thế là an toàn hơn nhiều rồi.

Dưới sự giúp đỡ của quản gia, từng lớp bọt trắng xóa phủ lên người bé gấu trúc. Lận Du thoải mái đến mức phát ra tiếng “grừ grừ” hài lòng.

Quản gia không hổ là người lo liệu cả hoàng cung rộng lớn, ngay cả chuyện tắm rửa cũng xử lý khéo léo đến vậy. Đôi tay già dặn của ông nhẹ nhàng xoa bóp khiến Lận Du cảm thấy thư giãn đến mức muốn lim dim ngủ.

May mà cậu còn nhớ chút nữa còn phải ăn cơm.

Sau khi tắm sạch và xả hết bọt xà phòng, quản gia lại mang máy sấy đến, nhẹ nhàng hong khô lớp lông tơ mềm mịn của bé gấu trúc.

Lông tơ của cậu vốn đã mềm mịn, sau khi sấy khô càng trở nên xù phồng đáng yêu hơn nữa.

Nằm dài trên mặt bàn thủy tinh, Lận Du lúc này hoàn toàn thả lỏng, trông chẳng khác nào một chiếc gối nhồi bông cao cấp vừa mềm vừa xinh xắn.

Quản gia kiên nhẫn sấy khô từng chỗ lông nhỏ, đến khi Lận Du xoay người ngồi dậy, trong mũi toàn là mùi thơm thoang thoảng sau khi tắm, cậu mở miệng nói nhỏ: “Cảm ơn ông quản gia ạ, cháu thấy tắm rất là sướиɠ luôn í nha~”

Bị gọi là “ông quản gia”, nếp nhăn trên khuôn mặt già của ông cũng như nở ra theo nụ cười: “Không có gì, tiểu thiếu gia thích là tốt rồi. Sau này nếu cháu muốn, ông đều có thể giúp cháu tắm rửa.”

Giúp một bé con đáng yêu như thế này tắm rửa, đúng là một loại hạnh phúc.

Lận Du khúc khích cười, sau đó được quản gia bế từ bàn thủy tinh xuống, rời khỏi phòng tắm.

Lúc này, Tần Thạc không có mặt trong phòng, Lận Du liền cùng quản gia đi xuống tầng, đến phòng ăn.

Bữa tối vô cùng phong phú vừa có măng mà cậu thích, lại có đủ loại thịt thơm ngon hấp dẫn.

Quản gia còn đặc biệt tinh tế gắp thức ăn đầy đĩa cho cậu.