Chương 3

“Hai ba không biết xấu hổ, xấu hổ quá đi~.”

Giọng nói non nớt từ dưới sân vọng lên, cả hai cúi đầu nhìn xuống.

Tô Hựu Lễ ngồi trên ghế, giơ một ngón trỏ lên cọ cọ vào má mình, miệng cười toe toét.

“Hựu Hựu, ăn sáng xong thì tự chơi trong sân nhé!” Tần Khôn nói lớn.

Tô Hựu Lễ gật đầu, tiện tay chùi vào vạt áo trước ngực: “Dạ, con biết rồi!”

Hai người trên lầu thu lại ánh mắt.

Tần Khôn đặt Tô Tư Văn vào xe lăn, ngồi xổm xuống trước mặt anh: “Hôm nay em cảm thấy thế nào?”

Da Tô Tư Văn trắng bệch như thể lâu ngày không ra nắng. Trước vẻ mặt lo lắng của người yêu, anh mỉm cười: “Em cảm thấy khá hơn rồi.”

Hai người rửa mặt xong xuống lầu, ngồi ăn sáng trong sân.

Trẻ con lên ba là tuổi ham khám phá thế giới.

Bên cạnh Tô Hựu Lễ có một chú chó lông xù mũi hồng. Một người một chó đang chui vào vườn hoa.

Tần Khôn ăn xong, cầm chìa khóa xe chuẩn bị đi làm.

“Hơn một tháng rồi, vẫn chưa có tin tức gì hả anh?” Tô Tư Văn đẩy xe lăn tiễn hắn ra cửa, ngập ngừng một lúc rồi quyết định hỏi.

Tần Khôn dừng bước, ánh mắt dừng lại trên gương mặt anh một lúc, rồi lại hướng về phía Hựu Hựu trong sân.

Bé đang ngồi dưới đất, ôm chú chó xù mũi hồng cười tít cả mắt.

Tần Khôn kinh doanh một cửa hàng bán đặc sản địa phương, kiêm bán hàng online nên công việc khá thuận lợi.

“Tư Văn, nếu người thân của Hựu Hựu thật sự tìm đến, em có nỡ không?” Giọng Tần Khôn hiếm khi nghiêm túc như vậy.

Tô Tư Văn cắn môi, vành mắt hơi hoe đỏ, tay bấu chặt vào đầu gối mình.

Một lúc lâu sau, anh nói: "Nỡ.”

Tần Khôn quỳ xuống trước mặt anh, tay đặt lên đầu gối anh, nhắm mắt rồi lại mở ra: “Anh biết em không nỡ mà, đừng cứng miệng nữa.”

Đôi môi bị anh cắn đỏ ửng, cổ họng nghẹn lại như có cục bông chặn ngang. Hàng mi dài của Tô Tư Văn run rẩy.

Bên tai là tiếng cười ngây thơ, non nớt của Tô Hựu Lễ. Tim anh như thắt lại, hốc mắt đỏ hoe.

Ba năm về trước, giữa một ngày đông giá buốt, Tô Tư Văn và Tần Khôn đã nhặt được Tô Hựu Lễ trong một thùng rác ở một con hẻm thuộc khu phố cũ của Bắc Thành.

Sinh linh bé bỏng mới chào đời người còn đỏ hỏn, chỉ mặc một bộ đồ liền thân mỏng manh, tiếng khóc yếu ớt như mèo con mới đẻ trông như sắp không qua khỏi.

Tô Tư Văn và Tần Khôn lúc ấy cũng chỉ mới hai bốn, hai lăm tuổi, thấy vậy liền hoảng hốt không biết phải làm sao.