“Hựu Hựu, con tự ăn sáng nhé, ba lên gọi ba nhỏ của con dậy!” Tần Khôn bế cả người cả ghế của con đặt xuống bàn, dặn dò.
Tô Hựu Lễ bận rộn ôm cốc sữa uống, nghe ba nói thì vẫy tay, mắt vẫn dán chặt vào cốc sữa trước mặt.
Chiếc ghế đẩu này do ba nhỏ Tô Tư Văn tự tay làm cho bé nên bé ngồi rất vững.
Tô Hựu Lễ uống hết nửa cốc sữa, lóng ngóng cầm đũa lên ăn bánh khoai tây.
Thật ra bé giỏi dùng thìa nhất, nhưng gần đây hai ba đang dạy bé dùng đũa.
Món bánh được làm từ khoai tây bào sợi với một chút bột năng, bên trong còn có xúc xích thái hạt lựu. Tô Hựu Lễ vừa ăn vừa lắc đầu, mỗi tay cầm một miếng ăn một cách thật ngon miệng.
Đúng là một em bé khiến phụ huynh nhàn tênh.
Trong phòng ngủ tầng hai.
Ánh nắng len lỏi vào căn phòng yên tĩnh. Tần Khôn lặng lẽ đi đến bên giường ngồi xuống, ngắm nhìn khuôn mặt đang ngủ của người yêu.
Người đàn ông trên giường có vẻ ngoài thanh tú, da trắng, lông mày và mái tóc đều đen nhánh.
“Tư Văn, dậy thôi em.” Tần Khôn cúi xuống, dịu dàng gọi anh dậy.
Người trong mộng dường như cảm nhận được, từ từ mở mắt.
Tô Tư Văn vừa nhìn thấy hắn đã mỉm cười, chìa hai tay ra ôm.
Tần Khôn vòng tay qua eo anh, cười nói bên tai: “Hựu Hựu vừa tỉnh cũng chìa tay đòi ba bế, y hệt em."
Giọng người đàn ông trầm ấm dễ nghe. Tô Tư Văn vùi mặt vào vai hắn, cười nhẹ: “Bé con đâu rồi anh?”
Tần Khôn vòng tay qua khuỷu tay anh, bế bổng anh ra cửa sổ, hất cằm lên ý bảo anh nhìn xuống dưới.
“Kia kìa.”
Tô Tư Văn nhìn xuống cái ót tròn xoe của Tô Hựu Lễ đang hướng về phía mình. Đôi đũa nhỏ đã bị bé vứt sang một bên, hai bàn tay mũm mĩm đang cầm miếng bánh khoai tây vàng ươm, má phồng lên trông như cái bánh bao nhỏ.
Thấy con trai ngoan ngoãn tự ăn sáng, trên mặt Tô Tư Văn lập tức hiện lên nụ cười rạng rỡ. Anh quay đầu nhìn Tần Khôn, ánh mắt trách yêu: “Sao anh lại để con tự ăn sáng thế, ngoài sân giờ có muỗi rồi.”
Tần Khôn cúi xuống hôn anh: “Anh dán miếng chống muỗi cho con rồi, không sao đâu.”
Tô Tư Văn hơi ngẩng đầu, dùng má cọ vào cằm lún phún râu của hắn.
“Anh thả em xuống đi, ra xem con kìa.”
Tần Khôn siết chặt tay hơn, vô sỉ đưa mặt lại gần: “Không thả, sáng nay em còn chưa hôn anh!”
Tô Tư Văn bật cười chê hắn trẻ con, nhưng vẫn làm theo, ôm lấy mặt Tần Khôn rồi hôn lên môi hắn.