Sáng sớm, trấn Vân Thủy thức giấc bởi tiếng gà gáy, chó sủa.
Những tòa nhà cổ kính san sát nhau, hai bên con ngõ nhỏ lát đá xanh là những căn nhà tường trắng ngói đen.
Một người đàn ông trẻ với vẻ ngoài rắn rỏi mở cửa sổ tầng hai, ánh nắng lập tức ùa vào, rọi lên hai bóng hình một lớn một nhỏ trên giường.
Hắn nhanh chóng mặc quần áo, vệ sinh cá nhân xong rồi quay lại bên giường.
Trên giường, một nhóc con đang chổng mông ngủ, đôi má bầu bĩnh trắng mềm phúng pha phúng phính.
Tần Khôn bật cười trước tướng ngủ bá đạo của con trai. Hắn vươn tay bế bé lên, đặt gọn trong vòng tay mình rồi cúi xuống hôn lên má người yêu, Tô Tư Văn.
Tô Tư Văn chẳng hề nhúc nhích, hơi thở đều đều vẫn đang say giấc nồng.
Tần Khôn vỗ nhẹ vào cái mông mềm mại của Tô Hựu Lễ để bé tỉnh ngủ.
Tô Hựu Lễ được đặt trên chiếc ghế đẩu nhỏ, đứng loạng choạng trước bồn rửa mặt, hai bàn tay nhỏ như búp sen dụi mắt, ngáp dài một cái.
Thấy con đã tỉnh, Tần Khôn thuần thục vắt khô khăn lau mặt cho bé.
Bị “bắt ép khởi động”, Tô Hựu Lễ làu bàu một tiếng rồi giơ tay đòi bế: “Khôn Khôn.”
Tô Hựu Lễ không có tính nóng nảy khi mới ngủ dậy, nhưng lực tay của ba bé mạnh quá, cái khăn cọ vào má bỏng rát khiến bé rất tức giận.
Bé ngoan ngoãn tự đánh răng, đánh xong liền nhe hàm răng sữa trắng tinh cho Tần Khôn xem.
“Chà, răng của Hựu Hựu nhà ta đẹp quá!” Tần Khôn dĩ nhiên không tiếc lời khen, lập tức hôn lên má bánh bao mềm mại của bé.
Má của Tô Hựu Lễ bị sống mũi cao của ba chọc vào, bé vội giơ hai tay đẩy mặt ba ra.
Tần Khôn cố tình dùng mũi cọ vào má con, chọc cho Tô Hựu Lễ cười khanh khách. Hai ba con nô đùa trong nhà vệ sinh một lúc, Tần Khôn mới bế bé ra ngoài.
Người trên giường vẫn đang ngủ, chăn phồng lên một đường cong.
Tô Hựu Lễ che miệng cười trộm, ghé vào tai Tần Khôn thì thầm: “Khôn Khôn, ba nhỏ là đồ lười đó.”
Bé dậy rồi mà ba nhỏ vẫn chưa dậy.
Tần Khôn véo nhẹ mũi bé, bảo bé im lặng: “Để ba nhỏ ngủ thêm chút nữa.”
Tô Hựu Lễ ngồi trên giường, bộ đồ ngủ đã bị Tần Khôn lột sạch. Giờ bé đang tя͢ầи ͙ȶя͢υồиɠ vểnh mông
, úp mặt lên gối ngắm ba nhỏ ngủ.
Nhà của họ là một căn nhà nhỏ hai tầng, phía trước có một khoảng sân trồng đầy hoa và cây xanh.
Một cậu nhóc mặc áo ghi-lê màu xanh biếc cùng chiếc quần đùi viền ren đang ngồi trên chiếc ghế đẩu ngoài sân.