Chương 4.1: Hôn nhân - "Đứa bé có phải của Hạ Thân không?"

Cô giống như một học sinh tiểu học gây họa, chắp tay sau lưng lập tức đứng thẳng: "Tôi không cố ý."

Hạ Thân từ từ ngước mắt, tay nghịch chiếc hộp vuông nhỏ, lúc bước đến ánh mắt khóa chặt lấy cô. Cho đến khi dừng lại trước mặt cô, anh hơi cúi người giọng điệu có chút trêu chọc: "Anh biết." Mặt Chu Y Y nóng bừng.

Cô giật lấy từ tay anh nhét vào ngăn kéo, "cạch" một tiếng đóng mạnh lại.

Mấy hộp trên sàn bị cô đá vào góc mắt không thấy tim không phiền.

"... Sao anh không vứt mấy thứ này đi?" Giọng cô lí nhí.

"Tháng này đều đi công tác ở nơi khác, quên mất."

Hạ Thân là người bận đến mức quên cả ăn huống chi là chuyện nhỏ này, điểm này Chu Y Y hoàn toàn tin tưởng.

Cô đặt lại tài liệu trên bàn về chỗ cũ: "Tìm khắp nơi rồi vẫn không có chắc là USB không ở đây, tôi nhớ nhầm rồi."

"Qua phòng ngủ tìm thử xem?"

"Thôi ạ, mất thì thôi vậy," cô thật sự không muốn tìm nữa, nói: "Dù sao cũng có bản sao lưu." Mất thì thôi, có bản sao lưu.

Ánh mắt Hạ Thân lạnh đi, anh chuyển chủ đề: "Nghe nói cô Chu gần đây xem mắt không thuận lợi."

Bước chân ra cửa của Chu Y Y khựng lại, câu nói này khiến cô xấu hổ đến mức không biết đáp lại thế nào.

Nói chuyện xem mắt với bạn trai cũ? Thế thì có khác gì nói chuyện về lốp dự phòng với người yêu hiện tại.

Cô chọn cách giả chết Chu Y Y không muốn ở lại nữa: "Hôm nay làm phiền sếp Hạ rồi, cũng không còn sớm tôi xin phép về trước." Nói xong liền đi xuống lầu, không một chút do dự.

Chu Y Y đi dép lê xuống lầu giẫm lên tấm thảm lông mềm mại, cảm giác rất giống như đang giẫm lên những quả bóng xốp trong trung tâm thương mại rất giải tỏa căng thẳng.

Cô còn có chút luyến tiếc, mỗi bước chân là cả chục triệu bạc cơ mà.

Lúc đi qua nhà bếp cô tùy ý liếc nhìn, bước chân dừng lại. So với những nơi khác, nhà bếp rõ ràng không hề thay đổi sau khi cô đi, Hạ Thân không tự nấu ăn, nồi niêu xoong chảo lại mới tinh như lúc đầu. Nhìn là biết đã rất lâu không được sử dụng.

Chu Y Y dám chắc lát nữa sau khi cô rời đi, Hạ Thân lại không ăn cơm đúng giờ, anh còn bị hạ đường huyết.

"Sếp Hạ... nhớ ăn cơm đúng giờ."

Chạng vạng đầu thu ở Kinh Thành nhiệt độ rất thấp, phòng khách ấm áp, ban công lại lộng gió lạnh.

Hạ Thân đang hút thuốc ngoài ban công. Anh quay lưng về phía cô, đốt ngón tay kẹp điếu thuốc lạnh đến đỏ ửng. Bên ngoài là màn đêm, vạn nhà lên đèn, bóng lưng anh cô độc chỉ có đốm lửa nơi đầu ngón tay lúc tỏ lúc mờ.

Anh còn trầm mặc hơn cả màn đêm, hút xong một điếu thuốc, anh cong ngón tay búng tàn, dụi vào gạt tàn nhưng không hề quay đầu lại.

Chu Y Y xoay người rời đi, đến huyền quan lại dừng bước thở dài một hơi. Lần cuối cùng đau lòng vì anh cô tự nhủ với lòng.

"Hôm nay làm phiền anh lâu như vậy, để tôi nấu cho anh một bữa cơm nhé" cô khẽ gọi, "Hạ Thân."

Người quay lưng về phía cô cuối cùng cũng có động tĩnh. Anh từ từ xoay người lại, một tay tháo kính, xương mày thanh tú lúc này có chút ngang tàng phóng túng, "Còn tưởng em không nhớ tên tôi nữa."

Không còn tròng kính che đậy, sâu trong đôi mắt ấy dường như có thứ gì đó sắp tuôn trào. Đó có lẽ là thứ mà Chu Y Y đã muốn nhìn thấy trong mắt anh từ rất lâu rồi.

Nhưng vào lúc này cô lại quay đầu đi, chặn đứng khả năng cuối cùng có thể nhìn thấy.

Chu Y Y đi đến trước tủ lạnh, mở cửa ra bên trong chỉ có một gói mì, một quả cà chua, một quả trứng.

Có bột mới gột nên hồ, chỉ với từng này nguyên liệu nửa bữa cơm cũng không nấu nổi. Chu Y Y chỉ đơn giản nấu một nồi mì nhỏ.

Múc cho Hạ Thân một bát cũng múc cho mình một bát, hai người ngồi ở bàn ăn tối.

"Nhạt quá." Anh nói.

"Ồ, tôi cho ít muối." Hạ Thân ăn rất nhạt, cô đã cố ý nấu nhạt đi.

"Không phải em thích ăn đậm vị sao?"

"Trước kia thích" cô đáp: "Bây giờ không thích nữa." Hạ Thân cụp mắt, môi mím chặt.

Chu Y Y làm việc cả buổi chiều, lúc này thật sự đói rồi, ăn mì sồn sột hiếm khi lúc này không bị nghén.

Trong lúc đó bà Chu nhắn tin giục Chu Y Y về nhà. Cô vừa ăn vừa trả lời, nói dối là mình đang tăng ca.

Bên kia lập tức gửi một tin nhắn thoại, cô vô tình bấm mở, bà Chu gầm lên như sư tử Hà Đông: "Chu Y Y con có bị ngốc không, tăng ca cái gì, bây giờ con đang mang thai ——" Chu Y Y đột ngột tắt đi.

Tim gần như nhảy ra khỏi l*иg ngực, cô chột dạ liếc nhìn Hạ Thân, không ngờ lại bắt gặp ánh mắt sâu thẳm của người đàn ông.

Giống hệt như thầy giáo trên lớp đang gọi bài còn cô, chính là học sinh may mắn đó.

Chu Y Y sặc một tiếng: "Khụ khụ..."

Hạ Thân rót một cốc nước đến: "Cẩn thận." Bàn tay anh nhẹ nhàng vỗ lưng cô.

Ngay giây phút Hạ Thân chạm vào, Chu Y Y bật dậy lùi ra xa mấy mét: "Tôi không sao!" Tay Hạ Thân cứng đờ giữa không trung, một lúc sau mới thu về.

Thời gian thoáng chốc đã đến tám giờ, chẳng trách bà Chu lại giục cô về nhà.

Chu Y Y đi đến bên bàn ăn, bưng bát lên uống nốt ngụm canh cuối cùng, cầm lấy túi đeo chéo của mình, "Sếp Hạ, tôi về trước đây."

"Anh đưa em về."

"Không cần ——"

"Ngoài trời đang mưa."

Lúc mới đến ráng chiều còn đỏ rực cả bầu trời. Chu Y Y không tin, đi đến bên cửa sổ, ghé sát lại có thể thấy những hạt mưa bụi bay lất phất, thật sự mưa rồi. Đây là trận mưa thu đầu tiên của Kinh Thành.

Sau cơn mưa thu sẽ là đợt giảm nhiệt lớn đầu tiên, chính thức bước vào thời kỳ giao mùa thu đông.

Chu Y Y lặng lẽ chạm vào bụng mình.

"Được rồi."

Hạ Thân lại bảo cô đợi một lát, lúc cô đang thay giày, anh lấy một chiếc áo gió từ phòng ngủ ra, "Mặc vào đi."

"Tôi có áo khoác rồi."

"Ngoài trời nhiệt độ thấp."

Chu Y Y không từ chối, nhận lấy mặc vào: "... Cảm ơn."

Mở cửa căn hộ, hành lang bên ngoài vẫn ấm áp như mọi khi. Chu Y Y lại một lần nữa cảm thán có tiền thật tốt.