Bà Chu ngất xỉu lập tức được đưa đến bệnh viện. Lúc lên xe cứu thương vẫn còn nắm chặt tờ báo cáo khám thai y tá kéo cũng không ra.
Ngồi trong xe cứu thương, lòng Chu Y Y lạnh ngắt. Đợi mẹ cô tỉnh lại chắc chắn sẽ là một trận lôi đình.
-
Một tiếng sau, bà Chu mới tỉnh lại trên giường bệnh.
Việc đầu tiên bà làm khi mở mắt ra là tiện tay vớ lấy chiếc điện thoại trên tủ đầu giường ném về phía Chu Y Y: "Tôi tạo nghiệp gì thế này, sinh ra cái con bé không có chí tiến thủ nhà cô. Chu Y Y, cô thành thật khai báo cho tôi đứa bé có phải là của bạn trai cũ của cô — Hạ Thân không?!"
Bà Chu tức điên lên ra vẻ chỉ cần cô nói "Phải", bà sẽ lập tức xuống giường cầm dao đi báo thù.
Chu Y Y im lặng vài giây: "Không phải."
Khí thế hừng hực của bà Chu lập tức xìu xuống như quả bóng bị xì hơi "...Con nói cái gì?"
"Đứa bé không phải của Hạ Thân."
Bà Chu kinh ngạc: "Con nɠɵạı ŧìиɧ?"
Chu Y Y: "..."
"Được thôi, tôi đã nói mà, cô khó khăn lắm mới có được một người bạn trai cao ráo chân dài lại có bằng cấp trường danh tiếng tự dưng đòi chia tay làm gì, hóa ra là cô nɠɵạı ŧìиɧ..."
Bà Chu lại thấy bất bình thay cho Hạ Thân lên án cô: "Chu Y Y, cô đúng là đồ lẳиɠ ɭơ!" Đối với những lời mắng mỏ, Chu Y Y chỉ cúi đầu không nói một lời.
Mắng đến cuối cùng bà Chu cũng mệt, liếc nhìn bụng cô: "Thằng khốn đó là ai?"
Chu Y Y mím môi: "Không biết." Bà Chu sững sờ không thở nổi lại ngất đi.
Ai mà ngờ được đứa con gái trông có vẻ ngoan ngoãn thật thà của bà lại ăn chơi trác táng đến thế.
-
Cuối tuần kết thúc trong một màn kịch hỗn loạn.
Hôm sau là thứ hai Chu Y Y cả đêm qua không ngủ, dậy hơi muộn, vác hai quầng thâm mắt đến công ty. Cô vừa gặm quẩy vừa đợi thang máy nhân viên, sau lưng vang lên tiếng bước chân.
Bước chân trầm ổn nội liễm kèm theo lời chào hỏi nịnh nọt của bảo vệ ở cửa: "Chào buổi sáng, sếp Hạ."
"Chào buổi sáng." Giọng người đàn ông thờ ơ toát ra khí thế của người bề trên. Tiếng bước chân dần đến gần, cuối cùng dừng lại bên cạnh Chu Y Y.
Bên cạnh là thang máy chuyên dụng dành cho tầng cao. Hạ Thân mặc vest đi giày da vẻ ngoài ôn hòa lạnh nhạt.
Anh hơi cúi người quẹt thẻ, tiếng "tít" vang lên, chờ thang máy tự động đi xuống.
Anh ở bên trái, cô ở bên phải. Hai người không hề có bất kỳ tương tác nào, suốt quá trình không nói một lời. Giống như thật sự không hề quen biết.
Chu Y Y đang đấu tranh nội tâm. Bạn trai cũ của cô là người đoan chính, thẳng thắn.
Lúc qua đường sẽ lịch sự nhường nhịn tuyệt đối không vượt xe; Khi tan làm gặp phải đám đông chen chúc còn chủ động mời nhân viên đi thang máy tầng cao; Thậm chí thấy rác ven đường anh cũng sẽ từ tốn nhặt lên;
Ngay cả lần đầu tiên của họ cũng là cô chủ động quyến rũ anh. Anh là một quý ông đích thực.
Dựa trên lòng tin mang tính nhân đạo Chu Y Y cảm thấy chuyện mất mặt như vậy chắc không phải do Hạ Thân làm.
Cô cũng hiểu sâu sắc chân lý "người yêu cũ nên như đã chết" không nên chủ động bắt chuyện nhưng vẫn muốn thử dò xét một chút.
"Sếp Hạ." Cô đột nhiên gọi, Hạ Thân liếc nhìn cô.
"Cuối tuần anh ở đâu?"
"Thành phố Hỗ."
"Làm gì ạ?"
"Đi công tác."
"Mấy giờ anh về đến Kinh Thành?"
"Tối qua."
Thái độ chân thành, nói năng dõng dạc, khả năng chột dạ bằng không.
Thấy chưa, đã chia tay rồi mà vẫn kiên nhẫn trả lời như vậy, Chu Y Y đấm ngực giậm chân, một lần nữa cảm thấy tội lỗi vì đã nghi ngờ người bạn trai cũ lịch lãm của mình.
"Cô Chu còn việc gì không?" Người đàn ông nửa chân bước vào thang máy "Tôi phải làm việc rồi." Anh hỏi vậy Chu Y Y thật sự nhớ ra một chuyện.
Cô lén lút nhìn xung quanh chắc chắn chưa có ai, bỗng đến gần Hạ Thân nhỏ giọng nói: "Sếp Hạ, USB của tôi còn để quên ở căn hộ của anh."
"Trông thế nào?"
"Màu vàng hồng, ở ngay trong ngăn kéo bàn làm việc."
"Không có." Anh trả lời không chút do dự.
"Không có? Sao lại không có được?" Chu Y Y nhíu mày "Hôm tôi dọn đồ đã tiện tay để ở đó mà."
Hạ Thân cụp mắt nhìn cô: "Cô Chu đang ám chỉ tôi nói dối sao?" Chu Y Y nghẹn lời.
"Xin lỗi, hai ngày nay tôi bận việc công hơi mệt" anh day day thái dương, lộ ra chút mệt mỏi "Có lẽ là tôi nhớ nhầm."
Lúc Chu Y Y còn yêu anh, cô biết anh làm việc chăm chỉ đến mức nào. Có lần bà Chu không ở nhà, cô tự dưng sốt cao, sốt đến mơ màng cầm điện thoại trong tay bấm linh tinh, vô tình gọi trúng số của Hạ Thân.
Giữa đêm khuya, người đàn ông bắt máy ngay: "Alo."
Cô mơ màng nói không rõ: "Em khó chịu quá..."
Cô gái nhỏ sốt đến người nóng ran, mũi nghẹt, họng cũng sưng, nghe vô cùng đáng thương.
Anh hỏi: "Y Y, sao vậy?"
"Em sốt rồi."
"Trong nhà có thuốc không?"
Cô mơ màng "ưm" một tiếng không biết là có hay không.
"Em dậy nổi không? Ngoan, ra phòng khách tìm thuốc hạ sốt uống trước đi."
Người bệnh có chút nhõng nhẽo, cô sốt đến đau đớn, giọng nói mang theo tiếng khóc: "Em không muốn uống thuốc, em muốn gặp anh..."
Bên kia điện thoại không chút do dự: "Đợi anh."
Đêm đó Chu Y Y đã được gặp Hạ Thân như ý nguyện, cô khóc nhào vào lòng anh, nói mình khó chịu, nói mình nhớ anh.
Người đàn ông dáng vẻ phong trần, còn chưa kịp uống ngụm nước đã ôm cô vào lòng cho uống thuốc hạ sốt còn xin lỗi cô: "Xin lỗi, đã không chăm sóc tốt cho em."
Sau này Chu Y Y mới biết, đêm đó Hạ Thân đang đi công tác ở thành phố bên cạnh, có thể nhận được điện thoại lúc ba giờ sáng của cô là vì anh vẫn còn đang làm việc.