Chương 10.3

Chu Y Y vẫn có thể tìm thấy ảnh của mình. Cô gái mười sáu, mười bảy tuổi năm đó, đoạt giải nhất cuộc thi văn cấp tỉnh, trong ảnh ngũ quan còn non nớt, ánh mắt lấp lánh, lòng tràn đầy khát vọng về tương lai, cứ ngỡ thi đỗ đại học là sẽ có một tương lai rộng mở để mình và mẹ có một cuộc sống tốt đẹp hơn.

Chu Y Y của bây giờ nhìn hình ảnh phản chiếu của mình trong tủ kính, ngoài tuổi tác tăng lên và ánh mắt mệt mỏi, cô chẳng thay đổi gì cả.

Cô vẫn là cô của năm đó, bình thường và không có gì nổi bật.

Chu Y Y thu hồi tầm mắt, định rời đi thì bỗng nghe có người gọi mình: "Chu Y Y!" Giọng nói vẫn đầy kinh ngạc.

Cô đáp lại rồi quay đầu, nhìn thấy một người đàn ông mặc áo phao màu đen.

Dần dần đến gần, cô nhìn rõ dáng vẻ của anh. Chu Y Y sững sờ, rồi ngạc nhiên vui mừng nói: "Chương Bác Nguyên!"

"Là mình đây" Chương Bác Nguyên gãi đầu: "Cậu còn nhớ mình à."

"Đương nhiên rồi, quên ai chứ sao quên cậu được" Chu Y Y cười: "Bạn cùng bàn tốt nhất Trung Quốc."

Hồi đi học vì ám ảnh bị bắt nạt, cô từng có một thời gian tính cách rất cô độc, lên cấp ba cũng có rất ít bạn. Lúc đó Chương Bác Nguyên là bạn cùng bàn của cô, đã rất quan tâm cô, hai người là bạn bè khá thân. Sau này Chu Y Y thi đại học xong thì chuyển nhà đến Kinh Thành, khi đó họ cũng không có điện thoại di động, nên cứ thế mất liên lạc.

Không ngờ gặp lại nhau, đã là tám năm sau.

Chương Bác Nguyên nhìn Chu Y Y trước mặt, cô bé gầy gò trong ký ức đã hoàn toàn trổ mã, cao hơn, trắng hơn, cũng ngày càng xinh đẹp hơn.

"Sao cậu lại ở trường?" Anh hỏi.

"Mình đến Tuyên Châu công tác, hôm nay rảnh nên ra ngoài đi dạo, còn cậu?"

"Năm ngoái mình tốt nghiệp thạc sĩ, thấy tìm việc cũng khó, nên về trường cũ làm giáo viên dạy Toán."

"Hóa ra là thầy Chương à" Chu Y Y nhớ lại chuyện xưa, cười nói: "Mấy bài toán khó hồi cấp ba của mình đều là nhờ cậu giảng đấy."

Chương Bác Nguyên ngượng ngùng sờ mũi: "Môn Văn của cậu cũng giỏi lắm, nếu không phải cậu chỉ mình kỹ năng viết văn, mình đã bị cô giáo dạy Văn véo tai mắng suốt ngày rồi."

Hai người trò chuyện về đủ thứ chuyện xấu hổ và thú vị hồi cấp ba, cùng nhau cười lớn.

Chương Bác Nguyên không ngờ mình đã hai mươi sáu tuổi mà vẫn như một cậu chàng mới lớn, nói năng lắp bắp: "À, chúng ta có thể kết bạn WeChat không?"

Chu Y Y dứt khoát nói: "Được chứ."

Sau khi hai người kết bạn WeChat, Chương Bác Nguyên hỏi: "Bạn học cũ gặp lại, có muốn đi ăn một bữa không?"

"Đương nhiên là phải ăn rồi, nhưng mà để mình mời" Chu Y Y thật lòng muốn mời anh ăn cơm, mày mắt cong cong: "Hồi cấp ba cậu đã giúp mình rất nhiều, vẫn luôn chưa tìm được cơ hội để cảm ơn cậu."

Chương Bác Nguyên cũng không từ chối nữa, nhìn đồng hồ rồi nói: "Ngày mai được không, tối nay mình phải kèm học sinh phụ đạo toán."

"Woa, thầy Chương bận trăm công nghìn việc nhỉ."

"Ha ha ha..."

Cùng lúc đó, một chiếc xe màu đen đang từ từ tiến lại gần trường Trung học số một Tuyên Châu.

Lúc chờ đèn đỏ, chiếc xe dừng lại ở cổng trường. Hạ Thân ngồi ở ghế sau, mở hợp đồng của ngày hôm nay ra, vô tình ngước mắt lên, nhìn thấy một cảnh tượng ngoài cửa sổ.

Cây long não đung đưa, dưới bóng râm của con đường nhỏ. Chu Y Y đang nói chuyện với một người đàn ông lạ mặt, khoảng cách của hai người rất gần, cử chỉ lời nói trông rất thân quen.

Từ góc nhìn của Hạ Thân, còn có thể thấy được lúm đồng tiền nhỏ ẩn hiện của cô. Hạ Thân chưa bao giờ cảm thấy lúm đồng tiền nhỏ ngọt ngào mỗi khi Chu Y Y cười, lại có thể chói mắt đến như vậy.

"Dừng xe ở lề đường."

Tài xế làm theo, đỗ xe ở cổng trường Trung học số một Tuyên Châu.

Hạ Thân không xuống xe mà gọi một cuộc điện thoại.

Anh thấy Chu Y Y ở phía bên kia vài giây sau mới bắt máy, trong điện thoại truyền đến giọng nói của cô: "Alo?"

Anh hỏi: "Đang ở đâu?"

"Có chuyện gì không ạ?"

Cơ hàm Hạ Thân căng cứng, anh không lên tiếng.

Chu Y Y ở đầu dây bên kia "alo" mấy tiếng: "Sếp Hạ?"

Cô dừng lại một chút, sau đó là giọng của người đàn ông kia, nghe như đang hỏi Chu Y Y gọi điện thoại cho ai.

Cô nói, là sếp của cô. Hạ Thân vẫn không lên tiếng. Anh nhìn qua cửa sổ xe, lạnh lùng hướng về phía hai người đang đứng.

Hôm nay Chu Y Y mặc áo khoác màu đen, Chương Bác Nguyên cũng mặc áo phao màu đen, quần áo cùng tông màu trông như đồ đôi.

Trong điện thoại mơ hồ truyền ra tiếng nói chuyện của họ, nghe có vẻ rất vui.

Thậm chí còn quên mất cả cuộc gọi đang dang dở.

"Chu Y Y."

Hạ Thân đột nhiên gọi một tiếng.

"Sao vậy ạ?"

"Qua đây."

"Qua, qua đâu ạ?"

Hạ Thân tháo dây an toàn, xuống xe, từng bước tiến lại gần cổng trường, giọng nói truyền qua loa điện thoại, không hiểu sao mang một vẻ âm trầm: "Bây giờ quay người lại"

"Nhìn tôi."