Chương 10.1: Ngày mưa bão - "Chúng ta đã chia tay rồi."

Chạng vạng tối ở Kinh Thành có mưa nhỏ.

Hạ Thân đứng ở cửa, tay trái cầm một chiếc ô đen, đầu ô đang tí tách nhỏ nước, làm loang ra một vệt ướt trên sàn. Anh cao, che ô cũng không tránh được hết mưa, hai vai bộ vest đen đã thấm ướt.

Ánh mắt đang mất nét của Chu Y Y dần trở nên tỉnh táo: "Áo của anh ướt rồi."

"Không sao."

Cô vào nhà lấy mấy tờ giấy ăn đưa qua: "Anh lau đi."

Mưa thu rất lạnh, sợ anh bị ốm.

Hạ Thân nhận lấy, môi cong lên: "Cảm ơn."

Anh nói: "Bên ngoài trời lạnh rồi, em mặc thêm áo khoác vào đi."

Nhiệt độ ở Kinh Thành chênh lệch giữa ngày và đêm rất lớn, ban ngày còn mười chín độ, đến tối chỉ còn chín độ. Khu dân cư cũ không có hệ thống sưởi sàn, gió thổi qua hành lang càng thêm âm u, lạnh như hầm băng.

Hạ Thân đứng ở cửa một lúc, các khớp ngón tay đã lạnh đến đỏ ửng nhưng anh không hề nói một lời nào.

Chu Y Y có chút ngại ngùng: "Tôi vẫn chưa dọn xong, sếp Hạ có muốn vào trong đợi không?"

"Có tiện không?"

"Vào đi ạ."

Chu Y Y đi đến phòng khách tăng nhiệt độ điều hòa, Hạ Thân bước vào theo, không khí ấm áp bao trùm khắp người.

Đây là lần thứ hai Hạ Thân đến nhà Chu Y Y. Lần trước mất điện không nhìn rõ, bây giờ mới phát hiện trên sô pha có những con thú nhồi bông mà Chu Y Y yêu thích nhất, trên tường dán rất nhiều poster anime, còn có cả goods của các nam chính trong otome game mà Chu Y Y chơi.

Phòng khách tuy chật chội nhưng rất giản dị và ấm cúng.

Chu Y Y có chút không tự nhiên: "Nhà hơi bừa bộn, sếp Hạ đừng để ý."

"Không sao" anh nói: "Rất ấm cúng."

"Sếp Hạ thật biết nói chuyện."

"Tôi chỉ nói sự thật." Chu Y Y cười gượng hai tiếng.

Thầm nghĩ sếp lớn không hổ là sếp lớn, dù đối mặt với bạn gái cũ vẫn chu đáo và lịch lãm như vậy.

Cô rót một ly nước ấm cho Hạ Thân, dù sao anh cũng là cấp trên đi công tác cùng mình, chút lễ nghi nơi công sở này vẫn phải có.

Khi người đàn ông nhận lấy, ngón tay anh sượt qua da cô, cảm giác lành lạnh như một luồng điện nhỏ chạy qua.

Tay Chu Y Y run lên, vội vàng rụt lại: "À, tôi còn vài thứ chưa dọn xong, phiền sếp Hạ đợi một lát."

"Không vội."

Trong nhà có người lạ, Chu Y Y cảm thấy cả người không tự nhiên. Huống hồ còn là sự kết hợp đỉnh cao giữa bạn trai cũ và sếp lớn, cô đi đứng cũng cứng ngắc, luôn cảm thấy mình đi đến đâu là có một ánh mắt dõi theo đến đó. Cứ như thể anh vẫn luôn nhìn cô.

Chu Y Y nhanh chóng sắp xếp xong tài liệu cần mang đi, thay quần áo và giày, đẩy vali ra huyền quan.

Vừa quay đầu lại, đã thấy Hạ Thân vẫn đang nhìn mặt bàn.

Ở đó có một lọ axit folic, cô đã quên cất vào túi.

Tim Chu Y Y đập thịch một tiếng, cô nhanh như chớp lao đến trước bàn, bình tĩnh cất lọ thuốc nhỏ vào túi: "Tôi xong rồi, đi thôi."

Hạ Thân nhìn cô chăm chú, ánh mắt như hai viên đá obsidian dưới hồ sâu, không dò ra được ý tứ bên trong.

Anh cụp mắt, đi ra cửa, tiện tay cầm lấy vali và ba lô của Chu Y Y: "Đi thôi."

-

Đi đến cổng tòa nhà, mưa vẫn rơi lất phất, gió cũng nổi lên. Khu dân cư cũ không có bãi đỗ xe quy củ, xe của Hạ Thân đỗ ở cổng khu, mà cổng khu lại cách tòa nhà một trăm mét.

Bây giờ lại đang mưa, rất dễ bị ướt. Chu Y Y thấy hai tay Hạ Thân đều xách đồ, không thể che ô được: "Để tôi tự cầm ba lô nhé?"

"Không cần." Hạ Thân hiếm khi tỏ ra cứng rắn: "Em ra xe trước đi, những thứ này cứ để tôi mang."

"Nhưng như vậy thì anh không che ô được."

Hạ Thân nhét chìa khóa xe vào lòng bàn tay cô: "Đi đi."

Lời Chu Y Y vừa đến đầu môi đã bị hai chữ này nhẹ nhàng chặn lại. Ngón tay cô từ từ nắm chặt chìa khóa, l*иg ngực cũng hơi phập phồng.

Cô bung ô đi ra khỏi tòa nhà. Đến trước chiếc Bentley của Hạ Thân, Chu Y Y bấm chìa khóa mở cửa, định vào ghế sau lại phát hiện bên trong chất đống đồ, không còn chỗ ngồi.

Hạ Thân từ bao giờ lại để đồ đạc bừa bộn như vậy? Cô chậc một tiếng, đành phải ngồi vào ghế phụ.

Đợi hơn một phút, một bóng người dần hiện ra trong màn mưa xa xa.

Tay trái người đàn ông kéo vali, khuỷu tay treo chiếc túi xách nhỏ của Chu Y Y, tay phải cầm ô nhưng cả tán ô đều nghiêng về phía chiếc vali. Những hạt mưa li ti bay vào trong ô, làm ướt tóc, mắt kính và vai anh, anh bị ướt không ít.

Đến trước xe anh gập ô lại, cất hết đồ vào cốp, rồi mới mở cửa ngồi vào.

"Người anh ướt hết rồi." Chu Y Y nói.

"Không sao." Hạ Thân vẫn nói câu đó, cởϊ áσ khoác đặt ra ghế sau.

"Sao lại không sao? Đây là mưa thu, dầm mưa nhiều sẽ bị cảm lạnh đấy!" Chu Y Y cũng không biết mình lấy đâu ra một cơn giận vô cớ, vừa tức giận lại vừa bất lực. Cô mấp máy môi vài lần, cuối cùng vẫn nén lại cảm xúc dâng trào, nhẹ nhàng nói một câu: "Anh không cần phải làm vậy."