Tay anh ta đang xoay cơ dừng lại thăm dò: "Không phải là cậu gặp Chu Y Y đấy chứ?" Cây cơ Hạ Thân đang cầm rơi xuống đất phát ra một tiếng trầm đυ.c.
Anh dựa vào bàn bi-a đưa tay lấy một chai rượu, bật nắp tu một ngụm. Sự ngang tàng và hoang dã vô tình lộ ra, mâu thuẫn tột độ với phong thái lịch lãm mà anh luôn thể hiện.
Anh rõ ràng đã mất kiên nhẫn ném cây cơ đi, vắt áo khoác lên khuỷu tay ra vẻ muốn đi: "Hôm nay tìm tôi rốt cuộc có chuyện gì?"
Ánh mắt Nam Nhĩ lảng đi: "Anh em đánh bi-a với nhau không phải là chuyện bình thường à."
Hạ Thân nhíu mày: "Nam Nhị, tôi ghét nhất là bị người khác lợi dụng." Nam Nhĩ trong lòng không chắc, không tự nhiên nuốt nước bọt.
Trong lúc nói chuyện cửa phòng riêng lại một lần nữa bị đẩy ra. Lữ Bội mặc áo khoác dạ, chân đi giày cao gót.
Nhìn thấy người mình mong nhớ đang ở đây, vừa vui mừng vừa kích động, nhưng vẫn giả vờ ngạc nhiên: "Hạ Thân, anh cũng ở đây à, em còn tưởng hôm nay Nam Nhị chỉ hẹn mình em." Hạ Thân không trả lời.
Anh quay sang nhìn Nam Nhĩ, đôi mắt sau cặp kính sắc bén và dò xét khẽ cười: "Nam Nhị, đây chính là mục đích hôm nay cậu hẹn tôi?"
Nam Nhĩ chột dạ tìm lý do: "Ba chúng ta từ nhỏ đã lớn lên cùng nhau, cùng ra ngoài đánh bi-a thì có sao đâu?"
Ba nhà Hạ, Nam, Lữ là bạn bè thân thiết nhiều đời, ba người họ là thanh mai trúc mã.
Lữ Bội từ hồi đi học đã thích Hạ Thân, vốn dĩ Hạ Thân không thể hiện là thích ai, Lữ Bội cũng không vạch trần lớp giấy mỏng manh đó, cô ấy bằng lòng chờ. Nhưng ai ngờ nửa đường lại có kẻ ngáng chân, Chu Y Y và Hạ Thân ở bên nhau.
Trong khoảng thời gian Hạ Thân và Chu Y Y yêu nhau, tuy cả công ty không ai biết, nhưng trong vòng bạn bè của họ sớm đã là chuyện công khai.
Lữ Bội đau lòng khôn xiết, thậm chí còn uống rượu giải sầu. Tất cả những điều này Nam Nhĩ đều thấy hết, anh ta muốn giúp Lữ Bội. Dù sao đi nữa, Lữ Bội vẫn xứng đôi với Hạ Thân hơn là Chu Y Y.
Lữ Bội cảm nhận được bầu không khí căng thẳng giữa hai người, cô ấy hòa giải vài câu: "Hạ Thân, anh đừng trách Nam Nhị nữa, cậu ấy chỉ muốn ba chúng ta có thể thường xuyên tụ tập thôi."
Nam Nhĩ gãi đầu xin lỗi: "Tôi sai rồi, tôi sai rồi." Sắc mặt Hạ Thân dịu đi một chút.
Có lẽ chính anh cũng không rõ ngọn lửa giận đang bùng cháy trong l*иg ngực, rốt cuộc là vì Nam Nhĩ lừa anh hay là vì cảnh tượng nhìn thấy dưới lầu, vì những lời đã nghe được.
"Không sao." Hạ Thân lại trở về dáng vẻ lịch lãm, có tu dưỡng.
Lữ Bội thở phào nhẹ nhõm, cô còn sợ Hạ Thân vì chuyện này mà giận mình.
Cô cười: "Đúng rồi, gần đây em có học pha chế rượu, hai người có muốn thử không?"
Nam Nhĩ gọi một ly cocktail màu rực lửa nhấp một ngụm: "Rượu mạnh thật."
Lữ Bội trêu chọc: "Phải hợp với kiểu công tử bột bốc đồng như anh."
Còn có một ly màu xanh băng, miệng ly gài bạc hà và chanh, mang lại cảm giác vừa thần bí vừa lạnh lùng, giống hệt như Hạ Thân. Lữ Bội đặt tên cho ly rượu này là "Băng tuyết tan chảy".
"Hạ Thân, đây là em pha cho anh" Lữ Bội có chút e thẹn: "Anh có muốn thử không?"
"Thôi."
"Thử một chút đi?" Cô vẫn chưa bỏ cuộc, dường như muốn chứng minh điều gì đó.
Hạ Thân lại không thèm liếc nhìn cô lấy một cái chỉ lắc đầu.
Lữ Bội thất vọng cụp mắt, sau nỗi hụt hẫng là một cơn tức giận.
Trước khi Chu Y Y xuất hiện, họ là thanh mai trúc mã, cùng nhau lớn lên từ nhỏ, dù thế nào cũng thân thiết hơn người ngoài một chút. Nhưng từ sau khi Hạ Thân yêu rồi lại chia tay, cô luôn cảm thấy anh đã thay đổi rất nhiều.
So với trước đây còn lạnh lùng hơn không ít.
"Lúc nãy em ở dưới lầu gọi rượu, hình như thấy Y Y." Cô vờ như vô tình nói: "Bên cạnh cô ấy còn có một người đàn ông nữa."
Hạ Thân nghe mà chẳng có cảm xúc gì, như thể không quan tâm.
"Y Y vừa mới chia tay anh, đã đi bắt chuyện với đàn ông, có phải là không hay lắm không?"
Hạ Thân ném cây cơ xuống, như thể bị chạm vào vảy ngược.
Anh dành cho Lữ Bội ánh mắt nghiêm túc đầu tiên trong tối nay: "Cô ấy là người thế nào, không cần cô phán xét." Giọng điệu nghiêm túc đầy cảnh cáo.
Lữ Bội chưa từng bị ai nói thẳng vào mặt như vậy, mắt lập tức đỏ hoe.
Hạ Thân thu hồi ánh mắt, mặc kệ Nam Nhĩ khuyên can mà rời khỏi phòng riêng.
-
Lần trước bà Chu cãi nhau với Chu Y Y, trong cơn tức giận đã bỏ nhà đi, ở nhà bạn một tuần. Chu Y Y gọi điện, nhắn tin cho bà cũng không trả lời. Phải lựa lời mãi mới khuyên được bà Chu về nhà.