Chu Y Y thoáng bối rối giả vờ không thấy rồi quay đi nhưng tim vẫn đập loạn xạ.
Rõ ràng đã chia tay nhưng ở trong hoàn cảnh này vẫn thấy chột dạ, Chu Y Y mày đúng là không có tiền đồ!
Người đàn ông vẫn đang đợi câu trả lời. Chu Y Y càng nhìn anh ta càng thấy ngứa mắt, nói vài ba câu cho qua rồi đuổi đi, một mình lơ đãng uống sữa.
Amy trò chuyện thỏa thích, quay lại thấy Chu Y Y lại ngồi một mình: "Anh chàng vừa nãy đâu rồi?"
"Đi rồi ạ."
"Tiếc thật, em thích kiểu thư sinh giả tạo đó à."
Chu Y Y uống nốt ngụm sữa cuối cùng: "Cũng tàm tạm ạ."
Amy chớp chớp đôi mắt long lanh: "Vậy thì Hạ Thân chắc là gu của em rồi." Chu Y Y suýt nữa thì phun sữa ra.
"Y Y, chị tò mò quá, em đã yêu bao giờ chưa?"
"Yêu một lần rồi ạ."
"Thật á?" Amy hứng thú: "Chia tay khi nào?"
"Cách đây không lâu."
"Tại sao chia tay?"
Chu Y Y xoay xoay cái chai, nhỏ giọng nói: "Không hợp."
"Vậy em còn thích anh ta không?"
Trong mắt Chu Y Y dấy lên một gợn sóng. Trước đây cô đã từng trả lời một câu hỏi tương tự.
Lần đó là vì Chu Y Y giảm cân quá đà, suýt nữa thì ngất xỉu.
Sau khi Hạ Thân biết, anh không có phản ứng gì đặc biệt, vẻ mặt bình tĩnh, cử chỉ vẫn dịu dàng lịch sự như mọi khi như thể hoàn toàn không quan tâm.
Chỉ khi Chu Y Y gọi tên anh, người đàn ông nhìn cô, đôi mắt điềm tĩnh ấy có một thoáng lạnh lùng. Cô mới mơ hồ nhận ra, anh đang tức giận.
Cô ngồi ở ghế phụ, nhỏ giọng gọi một tiếng: "Hạ Thân."
"Ừm."
"Em sai rồi."
"..."
"Sau này em không giảm cân nữa, lần này là ngoài ý muốn, anh đừng giận nữa được không?" Người đàn ông không nói gì.
Chu Y Y làm tới cùng, đợi xe dừng, liền nhào tới hôn anh một cái: "Còn giận không?" Đối với sự vô lại và làm nũng đột ngột của cô, Hạ Thân ngẩn người.
Đây cũng là lần đầu tiên Chu Y Y làm vậy, mặt đỏ bừng tay chống lên ghế nghiêng người lại hôn anh một cái: "Còn giận không?"
Đôi mắt tinh anh sau cặp kính của Hạ Thân híp lại, lời nói như đang nhắc nhở nhưng giọng điệu lại phảng phất một tia quyến rũ: "Vẫn còn ở bên ngoài."
"Em biết..." Giọng cô gái nhỏ mềm mại.
Cô từ từ áp vào lòng anh, cọ cọ rồi hai tay chống lên đùi anh bò dậy, cẩn thận hôn nhẹ lên mặt anh mấy cái:"Bạn trai, đừng giận nữa được không?"
"Anh không giận em, anh đang giận chính mình. Anh đã không làm tròn trách nhiệm của một người bạn trai, không cho em đủ cảm giác an toàn, cũng không quan tâm em đủ, mới khiến em hoài nghi về vóc dáng của mình." Hạ Thân cúi đầu, chóp mũi cọ vào chóp mũi cô, giọng trầm xuống: "Phải là em đừng giận anh mới đúng." Anh luôn như vậy.
Dễ dàng chiếm được trái tim Chu Y Y, một lời nói, một hành động là có thể khiến cô trầm luân đến chết. Khoảnh khắc đó tim Chu Y Y như tan chảy.
Cô khẽ nói: "Thích anh."
"Hửm?" Người đàn ông không nghe rõ, cúi đầu xuống.
"Em nói em thích anh" cô lí nhí thổ lộ: "thật sự rất thích anh."
"Thích đến mức nào?"
"Thích cả đời."
Lúc đó Chu Y Y cảm thấy mình là người hạnh phúc nhất trên đời, cũng đã bỏ qua một điều là sau khi cô trả lời câu "thích" đó, người đàn ông đã không đáp lại như cô mong đợi.
Ánh đèn trong quán bar thay đổi liên tục, Amy vẫn đang đợi câu trả lời của cô. Chu Y Y đột nhiên rất muốn quay đầu lại nhìn xem anh có ở đó không.
Giống như rất nhiều lần trước đây chỉ cần Hạ Thân ở đâu, trái tim Chu Y Y sẽ mãi mãi hướng về anh.
Nhưng lần này cô đã cố gắng kiềm chế: "Chắc là không còn thích nữa."
-
Tầng một của quán bar BOOM chủ yếu là sàn nhảy nơi nam nữ tìm vui, từ tầng hai trở lên yên tĩnh hơn nhiều chủ yếu là sân bi-a và phòng riêng.
Nam Nhĩ đang đánh bi-a trong phòng riêng, nghe tiếng mở cửa liếc mắt: "Cậu đi lấy rượu sao mà lâu thế?"
Hạ Thân đặt mấy chai rượu lên bàn, cầm lấy một cây cơ bên cạnh mặt lạnh đánh bi-a.
Anh nhìn từ trên cao xuống, eo cũng không cúi, chỉ khẽ động khuỷu tay, cả bàn bi-a bị đánh lăn tứ tung lần lượt rơi vào lỗ. May mà còn lại quả bi đỏ cuối cùng.
Nam Nhĩ cầm cơ nói để anh ta vào thế, nhắm chuẩn vừa định đánh, Hạ Thân mặt không biểu cảm đã đánh một gậy vào lỗ, không chút nể nang.
Nam Nhĩ sốt ruột: "Cậu ăn phải thuốc nổ à, một quả cũng không chừa cho tôi?" Hạ Thân thậm chí còn lười liếc anh ta một cái.
Nam Nhĩ dựa vào bàn bi-a ngồi xuống, xoay xoay cây cơ trong tay khẽ híp mắt.
Ở Kinh Thành chẳng có mấy người có thể ảnh hưởng đến Hạ Thân, bố mẹ anh ở Mỹ xa xôi, cả nhà họ Hạ cũng đều nể trọng anh. Ai lại có bản lĩnh và sức nặng lớn như vậy, khiến một Hạ Thân vững như núi cũng phải nổi giận.