Chương 7.3

Hạ Thân quay lưng lại, đi cách Chu Y Y vài bước, phủi sạch bụi trên tay rồi mới quay người lại: "Lên lầu xem thử đi."

"Điện thoại của anh."

"Có tiện bỏ vào túi áo vest của tôi không?"

Chu Y Y gật đầu, vươn tay ra định ném điện thoại vào túi anh không ngờ lại vấp phải dây điện dưới chân cả người lao thẳng vào lòng Hạ Thân, mặt áp sát vào ngực anh, gần đến mức dường như có thể nghe thấy cả nhịp tim của anh.

Trong không gian u tối, bóng đêm như một lớp vỏ bọc an toàn. Những thứ cố tình che giấu, cẩn thận ngụy trang lúc này lại khẽ lộ ra một chút khác thường.

Đôi mắt của Hạ Thân sâu và thẳm. Như mặt hồ phẳng lặng tựa giếng cổ, bên dưới vẻ bình yên ấy lại ẩn giấu một con thú săn mồi của vực sâu ánh lên tia sáng u tối.

Ánh mắt này đàn ông không thường có, Chu Y Y cũng chỉ từng thấy khi ở trên giường.

Mặt cô đỏ bừng chớp mắt muốn nhìn rõ hơn thì người đàn ông đã trở lại vẻ xa cách thường ngày, tựa như vừa rồi chỉ là một ảo giác.

Chu Y Y bị anh nhìn đến không tự nhiên lập tức đứng thẳng dậy, ném điện thoại vào túi anh nói một cách cứng nhắc: "Tôi không cố ý."

Cô quay người đi lên lầu trước: "Đi thôi."

-

Công tắc phòng khách ở ngay cạnh cửa. Chu Y Y bấm một cái cả phòng khách lập tức sáng bừng.

Cô thở phào nhẹ nhõm: "Cảm ơn anh."

"Nên làm mà." Chu Y Y im lặng một chút.

Bạn trai cũ giúp bạn gái cũ sửa cầu dao điện, đây thật sự là chuyện nên làm sao?

Tuy thỉnh thoảng cô cũng mặt dày nhưng chưa dày đến mức vô tình bóc lột bạn trai cũ "Dù sao đi nữa, hôm nay vẫn phải cảm ơn sếp Hạ, cả chuyện ở dinh thự họ Vu và chuyện cầu dao nhà tôi đều làm mất không ít thời gian của anh."

"Hôm nay cô cứ nói với tôi hai từ này mãi."

"Không nên sao ạ?"

Anh mấp máy môi, chậm rãi nói: "Trước đây em rất ít khi nói những lời này."

Chu Y Y cụp mắt xuống: "Trước đây là trước đây, bây giờ là bây giờ. Chia tay rồi anh không có nghĩa vụ phải giúp tôi những chuyện này."

Không khí trở nên cứng nhắc, bầu không khí hài hòa vừa rồi giờ đây trở nên có chút khó xử. Quả nhiên tình cũ gặp lại, đặc biệt khó xử.

Chu Y Y liếc mắt lung tung, vừa lo mẹ cô sẽ đột ngột về vừa vắt óc nghĩ cách tiễn Hạ Thân đi.

Mãi đến khi trong tầm mắt xuất hiện một vệt đỏ. Vừa rồi dưới tầng hầm ánh sáng lờ mờ, bây giờ đèn sáng rõ, mới thấy được vết thương của Hạ Thân.

Chu Y Y sững sờ: "Anh bị thương rồi?"

Hạ Thân mặt không biểu cảm: "Không có gì."

Cô nắm lấy tay anh, làn da trắng lạnh càng làm vết thương trông nghiêm trọng hơn, máu vẫn còn đang rỉ ra: "Một vết xước dài như vậy, còn đang chảy máu, sao lại gọi là không có gì?" Hạ Thân im lặng không đáp, môi mím chặt.

Chu Y Y không hiểu sao tâm trạng anh lại đột nhiên không tốt, cũng không có thời gian để ý, một tay kéo anh ngồi xuống sô pha: "Dưới tầng hầm nhiều bụi bẩn vi khuẩn, phải khử trùng, anh chờ chút, nhà tôi có thuốc sát trùng."

Nói rồi, từ tủ TV lôi ra một hộp y tế nhỏ, lấy thuốc sát trùng và bông cồn, ngồi xuống đối diện: "Đưa tay đây." Anh đưa tay qua.

"Anh ngồi qua đây một chút, tôi không với tới." Anh ngoan ngoãn ngồi dịch qua.

Nhìn từ góc của Hạ Thân, Chu Y Y dùng nhíp cẩn thận tránh vùng da bị xước để khử trùng cho anh, cúi đầu nhẹ nhàng thổi. Hàng mi dài cong vυ"t của cô gái nhỏ, chớp một cái như cánh bướm vỗ.

Bàn tay còn lại của anh đặt trên đùi, lặng lẽ nắm chặt cố gắng kiềm chế cảm giác ngứa ngáy nơi đầu ngón tay.

Chu Y Y cuối cùng quấn mấy lớp băng thắt một nút thòng lọng: "Được rồi, anh về nhà nhớ đừng để dính nước, mấy ngày là khỏi."

Hạ Thân nhìn băng gạc: "Em rất thành thạo." Động tác cất đồ của Chu Y Y khựng lại.

Hồi đi học cô thường xuyên bị bắt nạt, mỗi lần về nhà đều có vết bầm tím, vết xước chảy máu, bà Chu ngày nào cũng vất vả làm việc không có thời gian để ý đến cô. Chu Y Y cũng không muốn mẹ lo lắng nên tự học cách băng bó, dù sao thì nấu cơm giặt giũ cũng là cô tự học.

Nhưng những chuyện cũ này cô sẽ không nói với bất kỳ ai, kể cả Hạ Thân.

Cô thuận miệng nói cho qua: "Trước đây bị thương nhiều, lười đi tìm bác sĩ nên tự làm."

"Tại sao lại bị thương?"

"Trẻ con chạy nhảy lung tung, bị thương là khó tránh khỏi mà."

"Thật không?" Hạ Thân sinh ra đã có một đôi mắt thấu tỏ lòng người.

Lúc còn hẹn hò mỗi lần Chu Y Y nói dối đều bị anh nhìn thấu ngay, lúc này, trong lòng cô có chút bất an.

"Đương nhiên, nếu không thì sao được" cô nhấn mạnh một cách nghiêm túc, "Tuổi thơ của tôi rất hạnh phúc."

Sợ Hạ Thân hỏi sâu sẽ phát hiện ra điều gì, Chu Y Y chuyển chủ đề: "Đúng rồi, áo gió của anh hình như tôi không tìm thấy, có lẽ là hôm nay mẹ tôi dọn nhà đã cất đi chỗ khác rồi."

"Không sao" anh nói: "Tìm được rồi trả lại cũng được."

Dứt lời Hạ Thân đi về phía cửa, chuẩn bị rời đi.

Chu Y Y thuận thế nhớ lại lời Nam Nhĩ nói ở cổng công ty lần trước, nói thêm một câu: "Vậy lần sau tôi nhờ Nam Nhĩ mang cho anh."

Bước chân Hạ Thân đột ngột dừng lại, vài giây sau anh quay người trở lại, đón ánh mắt nghi hoặc của Chu Y Y, tiến thẳng về phía cô từng bước áp sát.

"Chuyện giữa chúng ta, tại sao phải làm phiền người khác?"