Chương 7.2

Chu Y Y không hiểu ba chữ của anh có ý nghĩa gì nhưng đó không phải là chuyện cô nên suy đoán.

Cô nhắc đến một chuyện khác: "Sếp Hạ, áo gió của anh vẫn còn ở chỗ tôi, có tiện ở đây đợi một lát không ạ?"

Hạ Thân không có cảm xúc gì: "Được."

-

Chu Y Y lên lầu lấy áo. Khu dân cư cũ ở Thành Nam không có thang máy chỉ có cầu thang bộ, tường thì lồi lõm, đôi khi không chú ý là quần áo có thể bị dính một lớp vôi trắng. Đèn hành lang bình thường kêu xèo xèo sáng một cách yếu ớt, hôm nay thì hỏng hẳn, cả hành lang tối om.

May là nhà cô ở tầng hai đi bộ hai phút là đến. Chu Y Y dùng chìa khóa mở cửa vào nhà tiện tay bật đèn phòng khách, kết quả bấm mấy lần vẫn tối om, vào phòng cũng vậy.

Thảo nào bà Chu lại chạy ra ngoài chơi mạt chược, hóa ra là mạch điện trong nhà bị hỏng.

Hạ Thân còn đang đợi ở dưới, Chu Y Y không có thời gian quan tâm mấy chuyện này, mò mẫm trong phòng tối om một hồi nhưng mãi vẫn không tìm thấy chiếc áo gió đó.

Bỗng dưng cửa phòng khách có người gõ. Chu Y Y giật thót tim, đây là khu nhà cũ trộm vặt không ít, cô thò đầu ra xem.

Ánh mắt chợt sững lại, một bóng người cao ráo đứng ở cửa.

Ánh trăng nhàn nhạt ngoài hành lang như một ngọn đèn pha chiếu từ phía sau anh, đến cả sợi tóc cũng hiện lên rõ mồn một, giống như một nhân vật bước ra từ truyện tranh.

Hạ Thân bật đèn pin điện thoại, đi tới: "Đèn hỏng rồi à?"

"Vâng, mạch điện khu dân cư cũ không ổn định, bị nhảy cầu dao." Nói xong Chu Y Y có chút lo lát nữa không biết phải làm sao, phòng điện dưới tầng hầm rộng lớn tối om, cô hơi sợ.

"Cầu dao ở đâu?"

"Ở tầng hầm B1."

"Dẫn tôi đi."

Chu Y Y do dự: "Như vậy không hay lắm."

Hạ Thân giơ đèn pin bằng tay trái, vài tia sáng chiếu lên gò má anh đường nét lập thể, "Sao, không cần à?"

Khu dân cư cũ ở Thành Nam ngay cả một bảo vệ cũng không có, càng đừng nói đến ban quản lý luôn có mặt, nếu không nhờ Hạ Thân giúp, Chu Y Y chỉ có thể đợi bà Chu về nhà.

Suy nghĩ vài giây, cô lí nhí nói: "Vậy phiền anh rồi."

-

Hành lang ở tầng hầm B1 càng cũ nát hơn, giăng đầy mạng nhện, môi trường ẩm ướt quanh năm bốc lên mùi mốc nồng nặc.

Chu Y Y bịt mũi đi, cánh tay bị kéo lại, Hạ Thân nghiêng người bước lên trước: "Đợi một chút." Cô dừng lại.

Anh nói: "Tôi đi trước." Giọng nói vang vọng trong hành lang trống trải.

Hạ Thân giơ đèn pin điện thoại đi xuống trước, gặp mạng nhện thì vung tay gạt đi. Chiếc áo sơ mi trắng tinh, bộ vest đắt tiền, lúc này bị tơ nhện làm cho bẩn hết cả.

Chu Y Y đứng sau lưng nhìn anh. Bóng lưng cao lớn, vững chãi, cảm giác như trời có sập xuống cũng có anh chống đỡ.

Nếu là rất lâu trước đây có thể ở cùng Hạ Thân như thế này, Chu Y Y nhất định sẽ nghĩ mọi cách để tiếp cận anh, điên cuồng ghi điểm trong mắt anh, cảm thấy Hạ Thân đối với cô là đặc biệt, là có một chút thích.

Nhưng Chu Y Y của bây giờ chỉ đơn thuần cảm thấy Hạ Thân có tu dưỡng tốt, là một quý ông thực thụ.

Chuyện như hôm nay, cho dù không phải là cô, mà là bất kỳ nhân viên nào của Thời Thuấn, Hạ Thân cũng sẽ giúp. Cô trong mắt anh cũng không khác gì những người khác, đáp án này cô đã sớm biết.

Cầu dao điện của khu dân cư cũ được tách riêng cho từng nhà, tìm một lúc lâu mới thấy cầu dao tổng của nhà Chu Y Y. Rỉ sét loang lổ, dây điện lộn xộn phủ đầy bụi, tìm công tắc cũng khó.

Chu Y Y cũng cảm thấy ngại: "... Cầu dao nhà tôi trước giờ chưa hỏng, cũng ít khi xem, không biết sao lại thành ra thế này."

Hạ Thân tìm được công tắc gạt lên, cầu dao không có phản ứng.

"Chắc là mạch điện hỏng rồi."

"Vậy phải làm sao?" Chu Y Y sốt ruột, "Không lẽ cả đêm không có điện à?" Tối nay cô còn mấy tập tài liệu phải xem.

"Y Y." Anh đột nhiên gọi.

"Hả?" Cô vô thức đáp lại. Đáp xong, Chu Y Y mới cảm thấy có gì đó không đúng.

Bạn trai cũ không nên gọi thân mật như vậy. Cô, người bạn gái cũ này, cũng không nên đáp lại tự nhiên như vậy.

Chu Y Y khẽ ho một tiếng: "Gì ạ?"

Hạ Thân đưa điện thoại của anh qua, "Có thể soi đèn giúp tôi không?"

"Ồ, được."

Hạ Thân xắn tay áo, để lộ ra nửa cánh tay săn chắc, lúc dùng sức kéo dây điện, cơ bắp nổi lên, các đường gân mạch hiện rõ - anh đang sửa điện.

Chu Y Y tận tụy làm một người soi đèn: "Sếp Hạ còn biết cả cái này ạ?"

"Có học qua."

Lúc còn yêu nhau, Chu Y Y cũng từng thấy anh tháo điện thoại, tháo mô hình, giải quyết đủ loại vấn đề hóc búa mà cô từng thấy hoặc chưa từng thấy. Hỏi thì câu trả lời luôn là có học qua.

Quả nhiên đằng sau một người đàn ông thành công, không thể thiếu tinh thần chăm chỉ học hỏi, và một đôi tay khéo léo. Chu Y Y lơ đãng, đầu óc nghĩ ngợi lung tung.

Mười mấy phút trôi qua, Hạ Thân quấn lại dây điện một cách ngăn nắp, nhét vào một góc, rồi đẩy công tắc lên, đồng hồ điện đang tối đen lập tức sáng lên, đèn đỏ bắt đầu nhấp nháy.

"Xong rồi." Anh nói.

"Xong rồi ạ?" Chu Y Y không thể tin được, trước đây nhà trên lầu cũng từng bị hỏng đồng hồ điện, thợ điện được gọi đến sửa lề mề mấy tiếng đồng hồ vẫn chưa xong khiến nhà đó phải chửi ầm lên.