Chương 7.1: Ánh mắt này của anh, cô chỉ từng thấy khi ở trên giường...

Vu Giai tính tình dù có quái đản đanh đá đến đâu cũng là người đã lăn lộn trong giới giải trí mười mấy năm, mắt nhìn rất sắc sảo liếc một cái đã nhìn ra được sự vi diệu giữa Chu Y Y và Hạ Thân.

Cô ta thầm đánh giá Chu Y Y vài lần, ngũ quan thanh thuần nhàn nhạt, khí chất bình thường, không biết người như vậy có gì đặc biệt.

Nhưng trực giác mách bảo cô ta rằng người phụ nữ này không thể đắc tội.

Vu Giai lập tức thay đổi vẻ mặt áy náy: "Vị tiểu thư này, bảo vệ của dinh thự họ Vu không biết lễ phép đã va phải cô, tôi thay mặt anh ta xin lỗi cô được không?"

Chu Y Y không ngờ mọi chuyện lại diễn biến theo hướng này, cũng là lần đầu tiên cô thực sự cảm nhận được sức mạnh của quyền thế.

Vì Hạ Thân, thái độ của những người này đối với cô và Lăng Mạch đúng là khác nhau một trời một vực. Vì Hạ Thân, cô mới nhận được một lời xin lỗi từ Vu Giai. Nhưng đây cũng không phải là một chuyện vui vẻ gì cho cam.

Tuy nhiên Chu Y Y hiểu đạo lý biết điểm dừng, Hạ Thân có vốn, cô và Lăng Mạch thì không, không thể đắc tội với nhân vật lớn như Vu Giai.

"Cô Vu khách sáo rồi, đều là hiểu lầm cả, không cần phải xin lỗi đâu" nghĩ đến mục đích của chuyến đi này, Chu Y Y đảo mắt một vòng thuận thế đề nghị: "Lần này đến dinh thự chủ yếu là để phỏng vấn, không biết cô Vu có thời gian không?"

Vu Giai cười cười: "Đương nhiên có thể, lát nữa tôi sẽ dành chút thời gian."

"Cảm ơn."

"Vậy sếp Hạ..." Vu Giai vẫn còn lo lắng.

"Nếu cô Chu đã nói là hiểu lầm, vậy thì là hiểu lầm." Hạ Thân nói thì nặng, nhưng vì một câu của Chu Y Y mà lại nhẹ nhàng buông xuống: "Cô Vu cứ tự nhiên." Vu Giai thở phào nhẹ nhõm.

Một màn kịch kết thúc, Chu Y Y và Lăng Mạch đã thành công vào dinh thự họ Vu để thực hiện công việc phỏng vấn.

-

Phỏng vấn xong đã là một giờ sau. Ngồi xe về lại theo đường cũ, tối nay Lăng Mạch đến nhà chị gái ở nên đã xuống xe giữa đường.

Cửa xe nhẹ nhàng đóng lại, trong không gian chật hẹp chỉ còn lại Chu Y Y và Hạ Thân. Không khí dường như cũng trở nên loãng hơn, suốt đường đi không ai nói gì.

Chu Y Y nhàm chán lướt video, giữa chừng nhận được tin nhắn của bà Chu nói bà ra ngoài chơi mạt chược, cơm tối chưa nấu, nếu cô tan làm đói thì tự ăn tạm bánh mì.

Chu Y Y trả lời "vâng", vô tình liếc thấy bộ vest đen Hạ Thân đang mặc. Cô nhớ ra chiếc áo gió lần trước mặc từ căn hộ về vẫn còn ở nhà mình.

Chu Y Y dựa vào ghế da đang nghĩ lát nữa sẽ trả lại áo cho Hạ Thân thì cơn buồn ngủ bỗng ập đến mí mắt ngày càng nặng trĩu, cô bất giác nhắm mắt ngủ thϊếp đi.

Đến khu nhà cũ ở Thành Nam xe từ từ dừng lại. Hạ Thân nhìn vào kính chiếu hậu, cô gái ở ghế sau ngủ say đến nghiêng cả đầu, chiếc điện thoại trong tay vẫn còn đang ở trang video ngắn.

Anh tăng nhiệt độ điều hòa trong xe lên, không gian chật hẹp trở nên ấm áp. Chu Y Y ngủ rất ngon, đổi tư thế rồi lại ngủ tiếp. Trong xe không có một tiếng động nào.

Không biết qua bao lâu Chu Y Y mới có dấu hiệu tỉnh lại, mở mắt ra mơ màng một lúc. Khi phát hiện xe đã dừng ở cổng khu dân cư cô giật mình tỉnh hẳn: "Đến rồi ạ?"

Hạ Thân: "Vừa đến."

Chu Y Y thở phào, cô còn tưởng đã đến từ lâu mà mình lại ngủ say như chết.

"Hôm nay phiền sếp Hạ rồi." Là lời cảm ơn khách sáo y hệt như của Lăng Mạch.

Hạ Thân: "Cuộc phỏng vấn thế nào rồi?"

"Rất tốt ạ, cô Vu rất hợp tác."

"Cô có thấy cô ấy hợp vai nữ chính của "Triêu Loan" không?" Chu Y Y ngẩn người.

Cô đã đọc nguyên tác "Cung Khuyết Triêu Loan", nữ chính Thích Hoàn Tuyết thân mang mối thù sâu như biển, nhẫn nhục chịu đựng, từng bước mưu tính, từ một cung nữ nhỏ bé ở cục giặt giũ đến khi trở thành Thái hậu buông rèm nhϊếp chính. Một hình tượng như vậy không nghi ngờ gì là một yêu cầu cực kỳ cao đối với nữ diễn viên.

Hình tượng của Vu Giai rất hợp nhưng trong mắt cô ta không có được sự tàn nhẫn của Thích Hoàn Tuyết.

Nhưng Chu Y Y không định nói thật: "Tôi chỉ là một nhân viên nhỏ của phòng kế hoạch quảng bá thôi, chuyện này sếp Hạ hỏi nhầm người rồi."

"Mỗi người đều có quan điểm riêng, nhân viên, người hâm mộ, đạo diễn, đều có thể là một nguồn tham khảo để lựa chọn diễn viên" Hạ Thân nghiêng người: "Tôi muốn nghe suy nghĩ của cô."

Sự lý trí của Hạ Thân đã ăn vào xương tủy, Chu Y Y cũng không lo chỉ vì một câu nói của mình mà anh sẽ đổi Vu Giai.

Nếu đã là vấn đề công việc, cô cũng cố gắng tỏ ra chuyên nghiệp một chút: "Tuy cô Vu Giai vào nghề đã đóng không ít phim cung đấu giành được nhiều giải thưởng, nhưng nếu phân tích kỹ thì các vai diễn của cô ấy không giống với nữ chính "Triêu Loan", có thể nói cốt lõi của họ là hai thái cực đạo đức, một bên là vì thiên hạ vì chính nghĩa, một bên là một lòng báo thù, Thích Hoàn Tuyết đến cuối cùng vẫn là mưu quyền cho bản thân."

"Cho nên?"

"Cho nên tôi không cho rằng cô Vu Giai là nữ diễn viên tốt nhất để đóng "Triêu Loan"."

Đồng hồ trên bảng điều khiển kêu tích tắc tay trái Hạ Thân đặt trên vô lăng, ngón trỏ khẽ gõ một lúc lâu sau mới lên tiếng: "Biết rồi."