Cô lắc đầu: "Không có."
Hạ Thân cúi người lại gần, mùi nước hoa nam trên người thoảng qua, "Thật không có?"
Chu Y Y không ngờ trước mặt bao nhiêu người anh lại đến gần như vậy, đã hỏi mấy lần rồi còn hỏi nữa, cô đỏ mặt có chút xấu hổ và tức giận: "Thật sự không có!" Trông như một chú mèo bông đang hờn dỗi.
Hạ Thân hơi nhếch môi đứng thẳng người, một tay đút vào túi lấy lại vẻ mặt lạnh lùng: "Ừm."
Lăng Mạch đứng ngoài quan sát đã lâu, ngơ ngác chớp mắt không hiểu sao cảm thấy bầu không khí giữa Hạ Thân và Chu Y Y có chút kỳ lạ.
Chắc là cô ấy nghĩ nhiều rồi, một người là người phụ trách tập đoàn, một người là nhân viên quèn 996 khác nhau một trời một vực lấy đâu ra mối liên hệ.
Lăng Mạch gạt đi những suy nghĩ lung tung trong đầu chạy tới đỡ Chu Y Y, thấy cô thật sự không sao liền chỉ tay vào mặt bảo vệ mắng: "Sàn nhà trơn như vậy lỡ anh đẩy người ta ngã có chuyện gì thì sao! Chó cậy gần nhà chứ gì!"
Nói xong cô ấy liếc nhìn Hạ Thân ở phía sau, chó cậy gần nhà ai mà không biết chứ cô ấy ưỡn thẳng lưng: "Cẩn thận sếp Hạ của chúng tôi cho anh biết thế nào là trời lạnh thì phá sản đấy!"
Hạ Thân: "..."
Chu Y Y: "..."
Bảo vệ của dinh thự họ Vu ở cùng người đanh đá như Vu Giai lâu ngày cũng trở nên hống hách, không coi ai ra gì.
Mấy năm nay có quá nhiều người muốn nịnh bợ Vu Giai mà lén lút vào dinh thự, ai mà chẳng mặc vàng đeo bạc tiền của đầy mình, chỉ có hai cô gái Chu Y Y và Lăng Mạch là ăn mặc bình thường, anh ta chỉ muốn tiện tay đuổi đi, ai ngờ họ lại thật sự có người chống lưng. Hơn nữa còn là người phụ trách tập đoàn Thời Thuấn.
Bảo vệ vừa nãy còn khí thế hung hăng, giờ mặt đã trắng bệch, cúi đầu xin lỗi: "Xin lỗi anh Hạ! Tôi đi thông báo cho cô Vu ngay."
Không lâu sau một người phụ nữ bước ra khỏi dinh thự, trang điểm mới được một nửa, một chân đi giày cao gót, một chân đi dép lê trông vừa thảm hại vừa buồn cười.
Vu Giai lườm tên bảo vệ không biết điều: "Anh làm ăn kiểu gì thế, anh Hạ đến mà anh cũng dám cản!" Bảo vệ khúm núm xin lỗi lia lịa.
Vu Giai vội vàng chạy đến hoàn toàn lờ đi Chu Y Y và Lăng Mạch bên cạnh, chỉ nhìn Hạ Thân với vẻ mặt bối rối cẩn thận hỏi: "Anh Hạ, sao anh lại đến đây?" Hạ Thân làm như không nghe thấy chỉ xoay xoay chiếc đồng hồ trên cổ tay.
Cuối thu sau cơn mưa không khí se lạnh, một cơn gió thổi qua cũng đủ khiến người ta run cầm cập.
Những người khác đều mặc áo khoác giữ ấm nên không thấy lạnh lắm nhưng Vu Giai vội vã chạy ra đón Hạ Thân trên người chỉ mặc một chiếc váy lễ phục mỏng manh, đứng một lúc đã lạnh đến run rẩy.
Nếu là bình thường với tính cách vô lại của Vu Giai, cô ta đã sớm sầm mặt bỏ đi. Nhưng người trước mắt cô ta là Hạ Thân.
Cô ta không sợ Truyền thông Thời Thuấn, cũng chẳng quan tâm chuyện bị đổi vai, điều cô ta sợ là nhà họ Hạ đứng sau lưng Hạ Thân, nếu vì mình mà liên lụy đến công ty của nhà họ Vu, đó mới là gây họa lớn.
Vu Giai vừa lo sợ chờ đợi, vừa thầm nghĩ không biết ai lại có sức ảnh hưởng lớn trong lòng một người vững như núi Thái Sơn như Hạ Thân. Bất chấp sĩ diện mà ra mặt cho cô gái kia.
Khung cảnh im phăng phắc, thời gian trôi qua trong dằn vặt. Mãi đến khi Chu Y Y sụt sịt mũi, cô bị viêm mũi dị ứng theo mùa cứ đến thu đông là lại ngứa.
Trong tầm mắt của Hạ Thân là hành động lén lút lau mũi của cô gái nhỏ, lau xong cô gấp giấy lại nhét vào túi áo, quyết tâm làm một công dân tốt không xả rác bừa bãi.
Ánh mắt anh bỗng dịu đi đôi chút. Anh thu hồi ánh mắt khỏi Chu Y Y, nhìn sang gương mặt đang im như thóc của Vu Giai thờ ơ nói: "Cách tiếp khách của cô Vu đây thật đặc biệt."
Sợ anh vì chuyện vừa rồi mà gây khó dễ, Vu Giai vội nói: "Đều là hiểu lầm, anh Hạ đừng trách."
"Thật sao?"
Hạ Thân xoay đồng hồ: "Bảo vệ của dinh thự họ Vu suýt nữa đã đẩy nhân viên của Thời Thuấn bị thương, tôi thấy thành ý hợp tác của cô Vu với Thời Thuấn cũng chỉ đến thế mà thôi."
Vu Giai hung hăng lườm người bảo vệ. Quay đầu lại, sắc mặt có chút khó coi: "Không biết vừa rồi bảo vệ đã đẩy vị nào?"
Hạ Thân nghiêng người bước đến sau lưng Chu Y Y, bờ vai rộng vững chãi che chắn cho cô khỏi cơn gió lạnh thổi từ phía sau.
Khi nói giọng anh làm l*иg ngực rung lên, Chu Y Y đứng sát sau lưng dường như cũng cảm nhận được sự rung động đó tựa như một luồng điện chạy qua người, cô run lên có chút bối rối.
Cô khẽ cựa quậy, đột nhiên hai vai bị người ta giữ chặt từ phía sau.
Hạ Thân nói: "Cô ấy."