Cô còn học được vài câu tiếng Quảng định trêu Hạ Thân. Lại không ngờ Hạ Thân vốn đã biết nói.
Đến tối người đàn ông đè cô xuống, cánh tay ghì chặt vòng eo thon không cho cô trốn, dùng tiếng Quảng nói rất nhiều lời tình tứ khiến người ta đỏ mặt tía tai.
Chu Y Y không tự nhiên lén nhìn về phía trước. Hạ Thân bình tĩnh lái xe dường như không nghe họ đang nói chuyện gì.
Cô thu hồi ánh mắt: "Rất đẹp."
"Hy vọng sau này mình cũng được đi Hong Kong một lần!"
"Chắc chắn sẽ được." Chu Y Y quay lại chủ đề chính: "Nhưng tốt nhất là giải quyết xong trong chiều nay."
"Hơi khó, haizz, nhỡ cô ta sai bảo vệ ném chúng ta ra ngoài thì sao?"
"Dùng mỹ nhân kế, mê chết hắn."
Lăng Mạch và Chu Y Y cười phá lên, Hạ Thân nhìn vào kính chiếu hậu.
Hai cô gái nhỏ ở hàng ghế sau tíu tít cười khúc khích, đặc biệt là Chu Y Y lúm đồng điếu nhỏ bên khóe môi vô cùng rõ ràng. Mùa thu lạnh cũng thêm một chút ấm áp.
-
Lúc đến dinh thự mưa đã tạnh, Chu Y Y và Lăng Mạch cũng xuống xe.
"Hôm nay cảm ơn sếp Hạ nhiều!" Lăng Mạch cười hì hì.
Ánh mắt Hạ Thân dừng trên người Chu Y Y đang im lặng, thản nhiên nói: "Không có gì."
"Vậy tôi và Y Y vào trước nhé."
Lăng Mạch kéo Chu Y Y đi vào trong, sau khi đi xa, chắc chắn Hạ Thân không nghe thấy, mới kích động la lên: "Sếp Hạ đẹp trai quá á á á á, vừa có tiền vừa có sắc lại không ra vẻ cấp trên! Ghen tị với giám đốc Lữ thật, không dám tưởng tượng yêu một người đàn ông như vậy sẽ hạnh phúc đến nhường nào."
"Cũng chưa chắc."
"Hửm, tại sao?"
"Đàn ông càng thành công tâm tư càng khó đoán, cậu một lòng muốn yêu đương với anh ta biết đâu người ta chỉ thấy cậu thuận mắt. Cậu chỉ tình cờ xuất hiện vào thời điểm anh ta thích hợp để kết hôn, người đó có thể là cậu..." Ánh mắt Chu Y Y từ nền đá xanh lầy lội, chuyển sang đối diện với Lăng Mạch: "cũng có thể là bất kỳ ai."
Lăng Mạch sững sờ: "Y Y."
Chu Y Y hắng giọng: "Tôi chỉ nói bừa thôi!"
"Cậu làm tôi sợ chết khϊếp, nhìn bộ dạng trầm ngâm đó của cậu, tôi còn tưởng cậu thất tình đấy chứ."
...
Kiến trúc của dinh thự thiên về phong cách châu Âu. Hai cánh cổng lớn mạ vàng cao đến hai mét xung quanh trồng đầy hoa hồng đỏ rực, nền nhà lát đá cẩm thạch trắng khắp nơi đều toát lên vẻ xa hoa.
Lăng Mạch tắc lưỡi: "Người giàu thật xa xỉ."
Chu Y Y đồng tình: "Nếu trộm đồ không phạm pháp, tôi thật sự muốn bê một viên gạch đi."
"Tôi cũng vậy."
Đến gần sân chính của dinh thự, hai người bảo vệ cao to vạm vỡ đứng ở cửa thấy họ đi tới, không cần hỏi đã thẳng thừng từ chối: "Hôm nay cô Vu không tiếp khách."
Dự đoán được tình huống này trước khi rời công ty Chu Y Y đã cố tình mang theo thẻ nhân viên của Thời Thuấn cô đưa thẻ ra: "Xin chào, chúng tôi là nhân viên của Truyền thông Thời Thuấn, lần này đại diện cho đoàn phim "Triêu Loan" đến phỏng vấn cô Vu Giai."
Bảo vệ đưa tay ngăn lại: "Cô Vu không tiếp khách."
"Công ty đã hẹn trước rồi."
"Dù có là ông trời hẹn cũng không được," bảo vệ nhìn trang phục bình thường của họ, sắc mặt càng thêm mất kiên nhẫn tiến lên một bước dùng tay đẩy Chu Y Y ra: "Đã nói không gặp là không gặp, mau rời khỏi đây!"
Nền đá ngày mưa rất trơn, dù Chu Y Y đi giày chống trượt cũng không chịu nổi cú đẩy bất ngờ, chân loạng choạng cơ thể mất thăng bằng cả người ngã ngửa ra sau. Đồng tử cô co lại, tay phải theo phản xạ ôm lấy bụng dưới chỉ mong giảm thiểu tổn thương đến mức tối đa.
Đột nhiên một cánh tay vững vàng đỡ lấy eo cô, cả người cô thuận thế ngã vào một vòng tay ấm áp, cảm nhận được cảm giác an toàn đã lâu không có.
Trái tim Chu Y Y như muốn nhảy ra khỏi l*иg ngực cuối cùng cũng bình tĩnh lại, cô thở hổn hển vì sợ hãi. May quá, may quá.
Nhưng chưa kịp thả lỏng, giọng nói trên đỉnh đầu lại một lần nữa khiến tim cô thót lên.
"Không sao chứ?"
Giọng người đàn ông vẫn bình thản như mọi khi, chỉ là hôm nay còn xen lẫn một chút tức giận và lo lắng. Chu Y Y sững người ra trông thấy.
Vài giây sau như đã nhận ra hiện thực, cô từ từ đứng vững rời khỏi vòng tay quen thuộc rồi quay người lại.
Cô khẽ nói: "Xin lỗi sếp Hạ, vừa rồi tôi không đứng vững."
Hạ Thân dường như không hề để tâm đến lời xin lỗi của cô, ánh mắt vẫn nghiêm túc nhìn chằm chằm cô giọng nói chậm rãi: "Có chỗ nào không thoải mái không?"
Nếu không phải hiểu rõ bạn trai cũ của mình trời sinh có phong thái lịch lãm luôn biết nghĩ cho người khác, Chu Y Y sợ rằng sẽ thật sự không nhịn được mà nghĩ nhiều cho rằng anh có chút gì đó đặc biệt với mình. Trước đây chẳng phải vậy sao.